TIẾNG SẤM ĐÊM MẬU THÂN NĂM 1968
TIẾNG SẤM ĐÊM MẬU THÂN NĂM 1968
TIẾNG SẤM ĐÊM MẬU THÂN NĂM 1968
Hồi ức của cựu chiến binh biệt động Ngô Thành Vân (Đội Biệt động 11, tấn công Đại sứ quán Mỹ)Đối với những người chiến sĩ biệt động Sài Gòn, đêm mùng 1 Tết Mậu Thân năm 1968 là một thời khắc lịch sử thay đổi cả cục diện cuộc chiến, và cũng là đêm định mệnh trong cuộc đời chúng tôi. Nhận lệnh tấn công vào các cơ quan đầu não của địch ngay tại trung tâm Sài Gòn, chúng tôi biết mình đang dấn thân vào một trận đánh một đi không trở lại. Nhưng tinh thần quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh đã thổi bùng ngọn lửa dũng cảm trong tim mỗi người.Đội Biệt động 11 của chúng tôi gồm 17 chiến sĩ, được giao nhiệm vụ tấn công vào Tòa Đại sứ quán Mỹ—biểu tượng quyền lực của Washington tại miền Nam Việt Nam. Đúng 2 giờ 5 phút sáng, chiếc xe tải và xe du lịch chở chúng tôi áp sát mục tiêu. Một tiếng nổ kinh hoàng vang lên, khối bộc phá đã đánh sập một mảng tường rào bảo vệ. Chúng tôi lập tức nổ súng, tiêu diệt toán lính gác ngoài cửa và lao vào bên trong sân tòa đại sứ.Cuộc chiến đấu diễn ra cực kỳ gay gắt và không cân sức. Địch điều động lực lượng cảnh sát dã chiến, lính thủy đánh bộ quân đội Mỹ bắn trả điên cuồng từ các tầng cao và dùng trực thăng đổ quân xuống nóc nhà. Chúng tôi tận dụng từng góc tường, bồn hoa để đánh trả, bẻ gãy nhiều đợt phản công của địch. Tiếng súng, tiếng lựu đạn nổ xé toạc màn đêm Sài Gòn. Giữa trận chiến, người đội trưởng bị thương nặng, trước khi nhắm mắt còn nắm chặt tay tôi dặn: "Phải giữ vững trận địa, chờ đại quân vào!".Chúng tôi chiến đấu kiên cường suốt 6 tiếng đồng hồ, cho đến khi viên đạn cuối cùng cạn kiệt. 1/3 đội ngũ đã anh dũng hy sinh, những người còn lại đều bị thương nặng và bị bắt. Trận đánh ấy tuy tổn thất lớn, nhưng đã giáng một đòn chí mạng vào uy thế của quân đội Mỹ, làm chấn động dư luận thế giới và buộc Mỹ phải xuống thang chiến tranh. Máu của những chiến sĩ biệt động đêm Mậu Thân đã hòa vào lòng đất Sài Gòn, thắp lên ánh sáng cho ngày đại thắng mùa xuân năm 1975.



