Bài viết

Tiếng sấm Đường 9 và ký ức người trinh sát

Thanh Hóa16/09/2026Nguyễn Thị Thúy (Xã Hoằng Hóa)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngồi bên hiên nhà ấm áp tại thôn Trù Ninh, ngắm nhìn gương mặt hằn sâu vết thời gian của bác Nguyễn Huy Bắc, chúng tôi – những gạt gẫm xanh trẻ của Đoàn Thanh niên – không khỏi bàng hoàng khi ngược dòng thời gian về năm 1972 khốc liệt. Khi vừa tròn 18 tuổi, lứa tuổi đẹp nhất của đời người, người thanh niên trẻ xã Hoằng Hóa đã xếp lại bút nghiên để lên đường nhập ngũ, mang theo trọn vẹn hoài hoạ cống hiến cho Tổ quốc. Bác kể rằng ngày ấy chiến sự ở Đường 9 - Nam Lào vô cùng dữ dội, bom đạn cày xới từng tấc đất, biến những cánh rừng xanh thẳm thành biển lửa trắng xóa. Là một chiến sĩ trinh sát, nhiệm vụ của bác là phải luôn đi trước bước chân của đơn vị, luồn sâu vào vùng địch hậu để nắm bắt tình hình. "Có những đêm nằm phục trong sương lạnh, tiếng pháo địch rót từng chập ngay sát bên tai, ranh giới giữa sống và chết mong mong như một sợi tóc," giọng bác trầm xuống, đôi mắt nhìn xa xăm như thể những vệt sáng của đạn pháo năm xưa vẫn đang lập lòe trước mắt. Bác nhớ nhất trận đánh cao điểm xuân hè năm ấy, khi đồng đội bên cạnh lần lượt ngã xuống, bác dù bị thương ở vai vẫn ghìm chặt tay súng, vừa hướng dẫn tọa độ cho pháo binh ta, vừa nén đau chiến đấu giữ vững vị trí đến hơi thở cuối cùng. Lắng nghe từng lời kể chân thật của bác, chúng tôi cảm nhận được ngọn lửa kiên cường và lòng quả cảm phi thường của thế hệ cha anh, những người đã dùng máu thịt mình để viết nên khúc ca hùng ướp cho dân tộc. Chiến tranh đã lùi xa, những vết thương trên thân thể bác mỗi khi gió mùa về lại đau nhức, nhưng nụ cười hiền hậu và ánh mắt tự hào của người cựu chiến binh Đường 9 vẫn luôn tỏa sáng, trở thành ngọn ngọn hải đăng soi đường cho tuổi trẻ Trù Ninh hôm nay học tập và noi theo.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Tiếng sấm Đường 9 và ký ức người trinh sát | Câu chuyện thời hoa lửa