TIẾNG SÁM TRÊN DÒNG SÔNG VÙNG VEN SÀI GÒN MẬU THÂN
TIẾNG SÁM TRÊN DÒNG SÔNG VÙNG VEN SÀI GÒN MẬU THÂN
TIẾNG SÁM TRÊN DÒNG SÔNG VÙNG VEN SÀI GÒN MẬU THÂN
Lời kể của cựu chiến binh biệt động nước Nguyễn Văn Đực (Đội 5, Biệt động Sài Gòn - Gia Định)Trong trận chiến Mậu Thân 1968, bên cạnh các mũi tiến công của biệt động thành phố đánh vào các cơ quan đầu não, đội biệt động nước chúng tôi nhận nhiệm vụ bí mật áp sát, đánh chìm các tàu chiến vận tải của Mỹ trên các dòng sông, kênh rạch vùng ven Sài Gòn như sông lòng Tàu, sông Nhà Bè. Đây là lối đánh "áp sát tử thần" đòi hỏi sự gan dạ và kỹ năng bơi lặn bậc thầy.Vũ khí chiến đấu của chúng tôi là những khối bộc phá rùa nặng từ hai mươi đến ba mươi ký, được thiết kế đặc biệt có nam châm để bám chặt vào vỏ sắt tàu giặc. Đêm xuống, tôi cùng đồng đội ngâm mình dưới dòng nước chảy xiết đầy sóng dữ, ngậm ống sậy để thở, chỉ để hở hai con mắt quan sát mặt nước đầy pháo sáng và tàu tuần tiễu của địch qua lại liên tục.Tôi nhớ nhất trận đánh chìm tàu vận tải quân sự hạng nặng Mỹ chở đầy xe tăng và đạn dược trên sông Nhà Bè vào tháng 2 năm 1968. Đêm đó, dòng sông lạnh buốt, tàu tuần tra của địch ném lựu đạn chống ngầm liên tục xuống lòng sông làm tai tôi ù đi, máu mũi chảy ra. Tôi bình tĩnh lặn sâu xuống đáy sông, hai tay ôm khối bộc phá rùa từ từ tiếp cận lườn tàu địch. Giữa làn nước tối đen như mực, tôi định vị chuẩn xác khoang máy, áp khối bộc phá vào vỏ tàu rồi giật kíp hẹn giờ hai mươi phút.Khi tôi vừa bơi rút lui được khoảng năm trăm mét dạt vào rặng dừa nước bờ sông, một tiếng nổ kinh hoàng vang lên xé toạc màn đêm. Cột lửa khổng lồ bốc cao hàng chục mét, chiếc tàu vận tải hàng vạn tấn của Mỹ bị bẻ đôi, chìm dần xuống lòng sông trong tiếng còi báo động hốt hoảng của địch. Trận đánh thành công, nhưng người đồng đội đi cùng tôi đã vĩnh viễn nằm lại dòng sông do trúng mảnh lựu đạn chống ngầm của địch. Máu của anh đã hòa vào sóng nước vùng ven, viết nên huyền thoại thầm lặng của lính biệt động nước thời hoa lửa.


