Bài viết

Tiếng sáo báo động bên suối Lê-nin

Người thiếu niên dân tộc Nùng mưu trí, dùng sự nhanh nhẹn của mình để đánh lạc hướng quân Pháp, bảo vệ bí mật cho cuộc họp của cán bộ Trung ương Đảng tại chiến khu Pác Bó.

Ninh Bình21/04/2026Nguyễn Thị Thu2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sáng sớm ngày 15/2/1943, núi rừng Pác Bó còn chìm trong sương mờ. Kim Đồng được giao nhiệm vụ canh gác cho một cuộc họp quan trọng của cán bộ cách mạng. Khi đang lùng sục quanh bìa rừng, anh bàng hoàng phát hiện một toán quân Pháp đang bí mật áp sát khe suối, hướng thẳng về phía hang đá nơi các cán bộ đang làm việc. Khoảng cách quá gần, nếu chạy về báo tin chắc chắn sẽ bị giặc phát hiện và lộ vị trí họp.

Trong giây phút sinh tử, Kim Đồng nảy ra một kế hoạch táo bạo. Anh không trốn chạy mà chủ động nhảy ra khỏi lùm cây, đứng hiên ngang trên phiến đá bên dòng suối Lê-nin, đưa tay lên miệng huýt sáo một điệu nhạc rừng vang dội. Tiếng sáo xé tan không gian tĩnh mịch. Quân Pháp tưởng đã bắt được "đầu mối" quan trọng nên tập trung hỏa lực đuổi theo. Kim Đồng vừa chạy ngược về phía rừng sâu, vừa hô lớn:

"Có giặc! Các anh chạy đi! Có giặc!"

Tên chỉ huy giặc gầm lên: "Bắn chết nó cho tao!". Một loạt đạn vang lên, Kim Đồng trúng thương và ngã xuống ngay bên bờ suối khi mới 14 tuổi. Tiếng súng và tiếng hô của anh đã trở thành hiệu lệnh báo động kịp thời, giúp các cán bộ cách mạng rút lui an toàn. Người thiếu niên anh hùng ấy đã nằm lại giữa lòng núi rừng quê hương, nhưng tinh thần của anh vẫn mãi xanh tươi như dòng suối Lê-nin chảy mãi không ngừng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn