Tiếng sáo bên mâm cơm Tết chốt
Tết năm 1985, cao điểm nơi Tuyến cắm chốt bị sương mù và mưa dầm bủa vây. Khói pháo địch vừa dứt, cả tiểu đội đón Giao thừa ngay trong gian hầm khoét sâu vào lòng núi. Mâm cơm Tết chẳng có bánh chưng, chỉ có cơm nắm độn sắn, ít thịt hộp và đĩa muối ớt rừng.
Giữa lúc không khí trầm xuống vì ai cũng nhớ nhà, Tuyến rút từ trong ngực áo ra cây sáo trúc tự gọt bằng nứa rừng. Anh cất lên tiếng sáo. Giai điệu bài hát quê hương réo rắt, trầm bổng vang lên, xua tan cái lạnh giá và tiếng pháo đập dồn dập phía xa.
Mấy anh lính già lặng người nghe, mắt rơm rớm nước. Cây sáo của người lính trẻ 17 tuổi đêm đó đã nối liền khoảng cách giữa đỉnh núi mờ sương và mái nhà ấm áp ở quê nhà, trở thành liều thuốc tinh thần vô giá giữ vững tay súng nơi đầu sóng ngọn gió.


