Tiếng sáo bên vách đá
Năm 1978, khi hoa lê nở trắng các sườn đồi ở Hà Giang, chàng thanh niên người Nùng tên Cáo Chúng Sài vừa tròn 20 tuổi. Nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc, anh gác lại những đêm hội tung còn, tạm biệt bản làng để khoác lên mình chiếc áo lính cụ Hồ. Biên cương những năm tháng ấy đầy sương muối và thuốc súng.
Là một người con của núi rừng, Cáo Chúng Sài thuộc lòng từng lối mòn, từng hốc đá. Suốt 4 năm bám trụ nơi tuyến đầu, anh cùng đồng đội trải qua biết bao trận đánh ác liệt để giữ vững từng tấc đất quê hương. Những đêm đông buốt giá trên điểm cao, anh lại mang chiếc sáo cúc trúc ra thổi. Tiếng sáo Nùng trầm bổng, vượt qua màn sương dày, vừa để sưởi ấm lòng mình, vừa làm vơi đi nỗi nhớ nhà của những người đồng đội từ miền xuôi lên.
Đến năm 1982, khi tiếng súng vùng biên tạm yên, người chiến sĩ kiên cường ấy nhận quyết định xuất ngũ từ Ban Chỉ huy quân sự Hà Giang. Trở về bản với những vết sẹo hằn trên da thịt, ông Sài không chỉ mang theo chiếc balô bạc màu mà còn mang theo niềm tự hào lớn lao của một người đã dùng cả tuổi đôi mươi để canh giữ bình yên cho dải đất biên thùy.



