Thân nhân liệt sĩ, người có công

Tiếng sáo chiều

Tiếng sáo giản dị gợi lại ký ức quê hương giữa chiến tranh. Âm thanh nhỏ bé nhưng mang theo cả một khoảng trời bình yên.

Ninh Bình09/05/2026Bùi Xuân Phú (Đoàn xã Hải Tiến)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Tiếng sáo chiều

Chiều buông xuống chậm rãi, ánh nắng yếu dần len qua những tán lá rừng. Sau một ngày dài, không gian trở nên yên tĩnh đến lạ, như thể chiến tranh tạm lùi lại đâu đó rất xa.

Trong khoảng lặng hiếm hoi ấy, một người lính trẻ lấy ra chiếc sáo nhỏ. Anh đưa lên môi, thổi những nốt đầu tiên còn hơi ngập ngừng.

Âm thanh vang lên mộc mạc, không tròn trịa, nhưng lại chạm đến một nơi rất sâu trong lòng người nghe. Nó không phải là một bản nhạc, mà giống như một câu chuyện được kể bằng âm thanh.

Anh nhắm mắt lại khi thổi, như thể đang trở về một buổi chiều nơi quê nhà – nơi có dòng sông lặng lẽ trôi, có cánh đồng xanh và có tiếng gọi quen thuộc của mẹ.

Những người xung quanh không nói gì. Họ ngồi lặng, mỗi người theo đuổi một dòng ký ức riêng, nhưng lại cùng chung một cảm xúc – nhớ.

Tiếng sáo dừng lại khi trời đã tối hẳn. Nhưng dư âm của nó vẫn còn đó, len lỏi trong từng suy nghĩ, như một lời nhắc rằng, giữa chiến tranh, con người vẫn còn giữ được những điều rất đỗi bình yên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn