Tiếng sáo chiều
Tiếng sáo chiều
Ở một đơn vị đóng quân gần bìa rừng, cứ chiều xuống lại vang lên tiếng sáo du dương của chiến sĩ tên Lâm.
Anh thổi không quá hay, nhưng tiếng sáo khiến cả doanh trại thấy nhẹ lòng sau những giờ chiến đấu căng thẳng.
Có lần đại đội trưởng hỏi:
“Cậu học sáo ở đâu vậy?”
Lâm cười:
“Hồi chăn trâu ở quê.”
Rồi anh kể về cánh đồng làng, về triền đê đầy cỏ may và những buổi chiều thả diều nghe tiếng sáo vọng xa.
Một đêm đơn vị phải hành quân gấp. Trước khi đi, Lâm còn tranh thủ thổi một khúc sáo rất dài giữa màn sương lạnh.
Đó cũng là lần cuối đồng đội nghe tiếng sáo của anh.
Sau này, người ta tìm thấy chiếc sáo tre trong ba lô cũ của Lâm. Nó được giữ lại như một kỷ vật nhỏ bé của một thời tuổi trẻ vừa cầm súng vừa mang theo cả quê hương trong tim.



