Tiếng sáo chiều trên triền cọ
Tiếng sáo trên triền cọ từng mang đến sự bình yên cho người dân thôn Nhà Nít, trở thành ký ức đẹp về tuổi trẻ và quê hương trong thời hoa lửa.
Mỗi buổi chiều, khi mặt trời dần khuất sau những đồi cọ của xã Hy Cương, một tiếng sáo lại ngân lên từ cuối thôn Nhà Nít. Người thổi sáo là một cậu bé mới mười lăm tuổi, chưa từng học qua trường lớp âm nhạc, chỉ tự mình tập thổi bằng cây sáo trúc cha làm.
Tiếng sáo không rộn ràng mà da diết, len qua những mái nhà, theo gió bay ra cánh đồng rồi mất hút giữa những hàng cọ xanh. Với nhiều người trong làng, đó là âm thanh khép lại một ngày lao động vất vả, mang đến chút bình yên hiếm hoi giữa những năm tháng nhiều biến động.
Sau này, cậu bé cũng lên đường nhập ngũ. Tiếng sáo chiều không còn nữa, nhưng mỗi khi gió thổi qua đồi cọ, người dân vẫn nhớ đến âm thanh mộc mạc ấy như nhớ về một phần tuổi trẻ của cả ngôi làng.
Đôi khi, ký ức về quê hương không bắt đầu từ những điều lớn lao, mà chỉ từ một giai điệu giản dị vang lên giữa buổi chiều yên ả.



