Cựu Thanh niên xung phong

TIẾNG SÁO ĐÊM

Tuyên Quang10/08/2026Xã Quản Bạ (Đoàn xã Quản Bạ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

TIẾNG SÁO ĐÊM

Ngày còn nhỏ, tôi thường nghe cha thổi sáo bên hiên nhà. Mỗi tối, tiếng sáo vang lên giữa cánh đồng yên tĩnh, khiến cả căn nhà như ấm hơn.

Một ngày, cha phải lên đường.

Trước khi đi, cha đưa cây sáo cho tôi và nói:

“Giữ lấy. Khi cha trở về, con thổi cho cha nghe.”

Tôi ôm cây sáo vào lòng và gật đầu.

Những năm sau đó, tôi tập thổi sáo mỗi đêm. Tiếng sáo ban đầu vụng về, nhưng càng ngày càng rõ hơn.

Tôi luôn nghĩ rằng một ngày cha trở về, tôi sẽ đứng trước sân thổi cho cha nghe.

Nhưng cha không trở về.

Mẹ cất chiếc áo của cha vào tủ, còn tôi vẫn giữ cây sáo.

Nhiều năm sau, tôi trở thành giáo viên dạy nhạc trong làng. Mỗi tối, tôi dạy trẻ con những bài hát và những giai điệu quê hương.

Một hôm, một cậu bé hỏi:

“Thầy học thổi sáo từ ai vậy?”

Tôi nhìn cây sáo cũ trên bàn rồi đáp:

“Từ cha thầy.”

“Cha thầy đâu rồi?”

Tôi nhìn ra cánh đồng đang chìm trong ánh trăng.

“Cha thầy đi xa rồi.”

Cậu bé im lặng.

Tôi mỉm cười:

“Nhưng cha đã để lại cho thầy một giai điệu.”

Tối hôm ấy, tôi lại thổi sáo.

Tiếng sáo bay qua hàng tre, qua cánh đồng và những mái nhà đang ngủ.

Tôi không còn mong tiếng bước chân trở về nữa.

Tôi chỉ muốn tiếng sáo ấy tiếp tục vang lên.

Bởi tôi tin rằng, ở đâu đó trong ký ức, cha vẫn đang nghe.

Và quê hương hôm nay vẫn bình yên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
TIẾNG SÁO ĐÊM | Câu chuyện thời hoa lửa