Tiếng Sáo Đêm Bên Bờ Sông Hồng
rong những năm miền Bắc bị đánh phá ác liệt, một chàng trai dân quân Hà Nội đã cùng đồng đội bảo vệ cây cầu huyết mạch xuyên đêm. Giữa tiếng còi báo động và bom rơi, tiếng sáo quê hương của anh trở thành niềm động viên cho cả đơn vị.
Những năm cuối thập niên 1960, Cầu Long Biên là một trong những mục tiêu bị đánh phá dữ dội.
Ban ngày, cầu oằn mình gánh những đoàn tàu chở hàng hóa, lương thực và bộ đội vào Nam. Ban đêm, dân quân tự vệ lại căng mắt quan sát bầu trời, phối hợp phòng không bảo vệ cây cầu.
Nguyễn Văn Bảy khi ấy mới 19 tuổi, là dân quân tự vệ của khu phố ven sông Hồng.
Đêm nào anh cũng trực chiến trên trận địa súng máy cao xạ gần chân cầu.
Có những hôm còi báo động vang lên liên tục. Máy bay gầm rú trên đầu, bom nổ sáng rực cả mặt sông.
Sau mỗi trận đánh, mọi người lại tranh thủ sửa đường ray, dọn các mảnh bom để sáng hôm sau tàu vẫn kịp chạy.
Điều khiến đồng đội nhớ nhất ở anh Bảy là cây sáo trúc luôn mang theo bên mình.
Những lúc yên tiếng còi báo động, anh thường ngồi bên mép công sự thổi vài khúc dân ca Bắc Bộ.
Tiếng sáo vang lên giữa đêm tối khiến ai cũng nhớ quê nhà, nhớ những ngày bình yên trước chiến tranh.
Một đêm mùa đông năm 1972, trong đợt không kích dữ dội vào Hà Nội, một nhịp cầu bị đánh trúng.
Khói bụi mù mịt, nhiều người tưởng giao thông sẽ tê liệt.
Nhưng ngay trong đêm ấy, anh Bảy cùng đồng đội lao ra giữa giá rét để chuyển từng thanh sắt, từng tấm ván sửa đường tạm cho đoàn tàu quân sự đi qua.
Gần sáng, khi đoàn tàu cuối cùng hú còi vượt cầu an toàn, anh Bảy lặng lẽ lấy cây sáo ra thổi.
Tiếng sáo hòa cùng tiếng tàu xa dần trong sương sớm khiến nhiều người hôm đó không quên được.
Sau hòa bình, ông Bảy vẫn sống bên bờ sông Hồng.
Cây sáo cũ năm xưa nay đã ngả màu theo thời gian, nhưng mỗi lần nhắc lại, ông vẫn nói:
“Bom đạn có thể làm cây cầu đổ sập… nhưng không thể làm người Hà Nội khuất


