Tiếng Sáo Đêm Rừng
Mỗi tối sau khi hoàn thành nhiệm vụ, chiến sĩ Bình lại lấy cây sáo trúc mang theo từ quê ra thổi vài bản nhạc quen thuộc. Tiếng sáo vang lên giữa núi rừng yên tĩnh khiến ai cũng thấy lòng mình nhẹ nhàng hơn.
Các chiến sĩ thường ngồi quanh bếp lửa, lặng lẽ lắng nghe. Có người nhớ mẹ, có người nhớ cánh đồng quê hay dòng sông tuổi thơ. Tiếng sáo như mang cả quê hương đến với họ giữa nơi chiến trường xa xôi.
Một lần, sau một trận đánh ác liệt, nhiều đồng đội bị thương. Bình vẫn cầm cây sáo lên thổi một khúc nhạc dịu dàng để động viên mọi người. Tiếng sáo không làm vết thương bớt đau, nhưng giúp ai cũng có thêm niềm tin vào ngày mai.
Sau chiến tranh, Bình trở thành thầy giáo dạy nhạc. Cây sáo cũ vẫn được ông giữ gìn cẩn thận như một phần ký ức của tuổi trẻ.



