Tiếng Sáo Đêm Trăng
Những lúc như thế, điều duy nhất khiến cả đơn vị nhẹ lòng chính là tiếng sáo của Lâm. Lâm là chàng lính trẻ quê Nghệ An, nhỏ tuổi nhất tiểu đội. Cậu lúc nào cũng mang theo một cây sáo trúc cũ nhét bên hông ba lô.
Đơn vị của Thành đóng quân giữa một cánh rừng già ở Trường Sơn.
Ban ngày, nơi đây chỉ có tiếng ve rừng và tiếng bước chân hành quân vội vã. Nhưng đêm xuống, cả khu rừng lại chìm trong thứ tĩnh lặng sâu hun hút khiến người ta nghe rõ cả tiếng lá rơi.
Chiến tranh ở Trường Sơn khốc liệt hơn những gì Thành từng tưởng tượng.
Bom rơi suốt ngày đêm.
Đường mòn bị cày nát liên tục.
Có những người vừa nói cười buổi sáng, chiều đã không còn nữa.
Những lúc như thế, điều duy nhất khiến cả đơn vị nhẹ lòng chính là tiếng sáo của Lâm.
Lâm là chàng lính trẻ quê Nghệ An, nhỏ tuổi nhất tiểu đội.
Cậu lúc nào cũng mang theo một cây sáo trúc cũ nhét bên hông ba lô.
Mỗi khi đêm xuống, Lâm lại ngồi trên tảng đá đầu suối rồi thổi sáo.
Tiếng sáo bay giữa rừng sâu nghe da diết đến lạ.
Có hôm là điệu dân ca Nghệ Tĩnh.
Có hôm lại là bài hát về quê hương mà ai cũng thuộc.
Mỗi lần nghe tiếng sáo, cả đơn vị đều im lặng.
Người nhớ mẹ.
Người nhớ vợ.
Người nhớ cánh đồng quê đang mùa lúa chín.
Có anh lính già còn quay mặt đi lén lau nước mắt.
Một lần Thành hỏi:
“Sao cậu thổi hay thế?”
Lâm cười:
“Hồi nhỏ em chăn trâu ngoài đồng suốt. Không có gì chơi nên tự học thôi.”
Rồi cậu nhìn lên bầu trời đầy sao:
“Sau này hòa bình, em muốn về mở lớp dạy trẻ con thổi sáo.”
“Còn cưới vợ thì sao?” — đồng đội trêu.
Lâm đỏ mặt:
“Em còn chưa có người yêu…”
Cả tiểu đội phá lên cười.
Giữa chiến tranh, những tiếng cười như thế quý hơn bất cứ thứ gì.
Một đêm trăng sáng, Lâm lại mang sáo ra suối thổi.
Tiếng sáo vang lên dịu dàng giữa rừng khuya.
Bỗng từ phía xa vọng lại tiếng máy bay.
“Báo động!”
Cả đơn vị lập tức lao xuống hầm trú ẩn.
Nhưng Lâm vẫn còn ở ngoài suối.
Thành hét lớn:
“Lâm! Mau vào hầm!”
Tiếng bom đầu tiên nổ vang trời.
Mặt đất rung chuyển dữ dội.
Ánh lửa đỏ rực xé toạc màn đêm.
Sau trận bom, cả cánh rừng tan hoang.
Đồng đội lao đi tìm Lâm trong khói bụi mịt mù.
Họ gọi đến khản cổ nhưng không có tiếng đáp.
Chỉ còn cây sáo trúc nằm giữa đất đá cháy đen.
Từ hôm ấy, đơn vị không còn nghe tiếng sáo nữa.
Nhưng mỗi đêm trăng sáng, khi gió rừng thổi qua những tán cây, Thành vẫn có cảm giác như đâu đó giữa núi rừng Trường Sơn… tiếng sáo của Lâm vẫn đang vang lên dịu dàng và tha thiết.



