Thân nhân liệt sĩ, người có công

Tiếng Sáo Đêm Trăng Bản Đôn

Mô tả câu chuyện Câu chuyện đưa ta về đại ngàn Tây Nguyên hùng vĩ trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, nơi tiếng cồng chiêng và đại ngàn sừng sững chứng kiến những hy sinh thầm lặng. Đó là mối tình nảy nở giữa một anh bộ đội trinh sát người đồng bào và cô nữ du kích giao liên thông thạo từng lối mòn rừng già, được gắn kết bằng một chiếc vòng tay mây đan mộc mạc dưới ánh trăng rọi qua vòm lá cổ thụ.

Quảng Trị16/09/2026Đoàn xã Hải Lựu (Đoàn xã Hải Lựu)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tên câu chuyện: Tiếng Sáo Đêm Trăng Bản Đôn

Nhân chứng lịch sử

  • Ông: Điểu K'sor (Sinh năm 1946, nguyên chiến sĩ Tiểu đoàn 301, lực lượng vũ trang tỉnh Đắk Lắk).

  • Bà: H'Blô Niê (Sinh năm 1951, nguyên nữ du kích giao liên bám trụ tại vùng rừng núi Buôn Đôn, Đắk Lắk).

  • Mô tả câu chuyện

    Câu chuyện đưa ta về đại ngàn Tây Nguyên hùng vĩ trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, nơi tiếng cồng chiêng và đại ngàn sừng sững chứng kiến những hy sinh thầm lặng. Đó là mối tình nảy nở giữa một anh bộ đội trinh sát người đồng bào và cô nữ du kích giao liên thông thạo từng lối mòn rừng già, được gắn kết bằng một chiếc vòng tay mây đan mộc mạc dưới ánh trăng rọi qua vòm lá cổ thụ.


    Nội dung chi tiết

    Mùa khô năm 1971, vùng rừng núi Buôn Đôn (Đắk Lắk) trở thành địa bàn hoạt động chiến lược quan trọng của lực lượng vũ trang cách mạng. Máy bay trinh sát của địch thường xuyên gầm rú trên bầu trời, thả chất độc hóa học và rà soát các tuyến đường mòn. Điểu K'sor cùng đồng đội Tiểu đoàn 301 ngày đêm luồn rừng bám nắm địch, bảo đảm hành lang an toàn cho các đoàn cán bộ qua sông Sê Rê Pốk. Ngay tại buôn làng, H'Blô Niê – cô gái Ê Đê có đôi mắt sáng như sao và bước chân dẻo dai như con nai rừng – làm nhiệm vụ giao liên, tiếp tế lương thực và nắm tình hình địch.


    K'sor và H'Blô gặp nhau trong một đêm trăng sáng khi đơn vị nhận lệnh đưa một đoàn cán bộ vượt qua vòng vây phong tỏa của địch. H'Blô là người trực tiếp dẫn đường qua những bãi sậy rậm rạp và các ghềnh đá trơn trượt ven sông. Sự bình tĩnh, gan dạ và am hiểu từng gốc cây ngọn cỏ của cô gái Ê Đê đã giúp đội hình hành quân an toàn tuyệt đối trước khi trời sáng.


    Từ sau chuyến đi ấy, những lúc đơn vị đóng quân dã chiến gần buôn, K'sor thường tìm gặp H'Blô bên bến nước của buôn làng. Chàng trai người đồng bào vốn có hoa tay, đã tự tay vót những sợi mây rừng dẻo dai nhất, đan thành một chiếc vòng tay nhỏ nhắn, tỉ mỉ lồng thêm vài hạt cườm đá suối tặng H'Blô. Anh nhìn cô trìu mến bằng ánh mắt chân thành: "Rừng Tây Nguyên có mùa hoa nở, có dòng sông chảy mãi, lòng anh thương H'Blô cũng giống như cái cây bám rễ sâu vào đất mẹ. Đợi ngày buôn làng hoàn toàn giải phóng, anh sẽ đem ché rượu cần đến nhà dài xin phép già làng cưới em". H'Blô thẹn thùng nhận chiếc vòng mây, đeo vào cổ tay thon gọn và gật đầu thề hẹn.


    Thế nhưng, chiến tranh khốc liệt không buông tha cho núi rừng. Trong một trận càn quét điên cuồng bằng trực thăng vũ trang của địch vào mùa mưa năm đó, buôn làng bị bom đạn tàn phá nặng nề. H'Blô bị thương ở chân do đạn pháo kích khi đang làm nhiệm vụ cảnh giới, được đưa về trạm xá dã chiến trong hang đá điều trị dài ngày. K'sor thì nhận lệnh hành quân gấp tham gia chiến dịch Tây Nguyên. Liên lạc đứt đoạn, hai người thất lạc nhau từ đó suốt bao năm tháng.


    Hết chiến tranh, ông K'sor phục viên trở về xây dựng quê hương, mang theo những vết thương chiến trận và chiếc vòng mây kỷ vật luôn khắc khoải trong tim. Bà H'Blô lập gia đình tại Buôn Đôn theo sự sắp xếp của cuộc sống, âm thầm cất giữ kỷ vật trong chiếc gùi nhỏ của người đồng bào. Cả hai đều đinh ninh rằng mối tình thời hoa lửa ấy đã chìm vào dĩ vãng của đại ngàn.


    Đến tháng 3 năm 2024, trong dịp Ban liên lạc Cựu chiến binh tỉnh Đắk Lắk tổ chức buổi gặp mặt truyền thống nhân kỷ niệm Ngày giải phóng tỉnh, định mệnh đã mỉm cười với họ. Nhờ sự kết nối của các đồng đội cũ, ông K'sor và bà H'Blô có dịp hội ngộ trong niềm xúc động nghẹn ngào của những người con đại ngàn.


    Khi ông K'sor bước đến gần, cất tiếng gọi tên cũ bằng tiếng Ê Đê thân thương và giơ cổ tay ra hiệu, bà H'Blô bàng hoàng đánh rơi chiếc túi thổ cẩm trên tay. Bà chậm rãi mở gùi lấy ra chiếc vòng mây đan thủ công năm xưa – sắc mây đã ngả màu theo thời gian nhưng những nút thắt vẫn nguyên vẹn. Hai người già nắm chặt tay nhau, những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên gò má, trọn vẹn nghĩa tình giữa đất trời Tây Nguyên sau hơn nửa thế kỷ chờ mong.


    Bạn có muốn chúng ta tiếp tục khám phá thêm một câu chuyện đầy xúc động khác trong hành trình sưu tầm ký ức này không?

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn