Bài viết

Tiếng Sáo Diều Trên Vùng Đất Chết

Hưng Yên01/01/2026Hoàng Văn Quyết (xã Chí Minh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Vĩ tuyến 17 từng là nơi hứng chịu nhiều bom đạn nhất hành tinh, đất đá bị cày xới đến mức không một ngọn cỏ nào mọc nổi. Khi hòa bình lập lại, tôi trở về quê hương với đôi nạng gỗ và một cánh tay không còn cử động được. Nhiều đêm nằm nghe gió rít qua những hố bom, lòng tôi lại thắt lại vì nhớ đồng đội.

Để xua đi ám ảnh chiến tranh, tôi bắt đầu làm sáo diều. Tôi dùng tre già ở bờ ao, giấy dán từ những bản đồ cũ. Với một tay lành lặn, việc buộc dây sáo, uốn khung diều mất cả tuần lễ. Khi chiếc diều đầu tiên mang theo bộ sáo đền vang lên trên bầu trời Quảng Trị, cả làng đổ ra xem. Tiếng sáo diều vi vu, thanh bình như gột rửa đi bao đau thương của vùng đất này.

Lũ trẻ trong làng vây quanh tôi, đòi học làm diều. Tôi dạy chúng rằng: "Cánh diều bay cao nhờ gió, con người đứng vững nhờ lòng yêu quê hương". Giờ đây, trên những hố bom năm xưa, lúa đã xanh rì và tiếng sáo diều của ông thương binh già vẫn đêm đêm ngân vang. Đó là âm thanh của sự hồi sinh, là minh chứng rằng dù bị tàn phá đến đâu, tâm hồn người Việt vẫn luôn hướng về cái đẹp và sự bình yên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn