Bài viết

Tiếng Sáo Giữa Cánh Rừng Trường Sơn

Ninh Bình10/05/2026Hoàng Thế Võ (Đoàn xã Khánh Thiện)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh chống Mỹ ác liệt, ở quê hương Khánh Thiện có một chàng trai trẻ tham gia bộ đội vận tải trên tuyến đường Trường Sơn. Ngày rời quê lên đường nhập ngũ, anh chỉ mang theo vài bộ quần áo bạc màu và cây sáo trúc nhỏ do chính tay mình làm từ bụi tre sau nhà. Với anh, tiếng sáo là nỗi nhớ quê hương, là hình ảnh cánh đồng lúa và những buổi chiều yên bình nơi làng quê trước khi chiến tranh ập đến.

Đơn vị của anh có nhiệm vụ vận chuyển lương thực, đạn dược vào chiến trường miền Nam. Công việc vô cùng nguy hiểm bởi những cung đường xuyên rừng luôn là mục tiêu đánh phá dữ dội của máy bay địch. Ban ngày mọi người trú trong hầm hoặc dưới tán cây rừng rậm rạp, đến đêm mới tranh thủ lái xe vượt trọng điểm. Có những đoạn đường vừa đi qua buổi tối thì sáng hôm sau đã bị bom cày nát, đất đá phủ kín lối đi.

Một lần, trong chuyến vận chuyển hàng vào chiến trường Quảng Trị, đoàn xe của anh phải vượt qua một con dốc nổi tiếng nguy hiểm. Đêm ấy trời tối đen như mực, mưa rừng trút xuống xối xả khiến mặt đường lầy lội. Khi xe đang bò lên dốc thì bất ngờ máy bay địch xuất hiện, pháo sáng rơi trắng cả núi rừng. Tiếng bom nổ dồn dập làm đất đá rung chuyển. Một chiếc xe phía trước bị sa xuống hố bom, chắn ngang con đường độc đạo.

Nếu đoàn xe dừng lại quá lâu sẽ rất dễ trở thành mục tiêu cho những đợt không kích tiếp theo. Không chần chừ, anh cùng nhiều đồng đội lao xuống bùn đất dùng xẻng và tay không đào đường, chèn đá cứu xe. Bom vẫn nổ quanh sườn núi, khói bụi mù mịt nhưng không ai lùi bước. Trong lúc mọi người đang căng sức kéo chiếc xe lên, một tiếng nổ lớn vang lên gần đó làm nhiều người ngã xuống. Anh bị đất đá hất văng nhưng vẫn gượng dậy tiếp tục cùng đồng đội mở đường.

Đến gần sáng, đoàn xe cuối cùng cũng vượt qua được con dốc nguy hiểm. Khi xe dừng nghỉ bên cánh rừng thưa, giữa không gian còn mùi khói bom và hơi đất ẩm lạnh, anh lặng lẽ lấy cây sáo trúc ra thổi. Tiếng sáo vang lên da diết giữa núi rừng Trường Sơn khiến nhiều đồng đội lặng người nhớ về quê nhà. Có người nhớ mẹ già, có người nhớ vợ con, nhớ những ngày yên bình chưa có chiến tranh. Tiếng sáo năm ấy đã trở thành nguồn động viên tinh thần cho cả đơn vị giữa những tháng ngày gian khổ nhất.

Sau ngày đất nước hòa bình, người lính vận tải trở về quê hương Khánh Thiện, tiếp tục cuộc sống giản dị như bao người dân quê khác. Cây sáo trúc cũ vẫn được ông giữ gìn cẩn thận như một kỷ vật của tuổi trẻ. Mỗi khi tiếng sáo vang lên trong những chiều quê yên ả, người ta lại nhớ về một thời chiến tranh gian khó, nhớ về những con người bình dị đã dành cả tuổi xuân để góp sức cho ngày đất nước thống nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Tiếng Sáo Giữa Cánh Rừng Trường Sơn | Câu chuyện thời hoa lửa