Bài viết

Tiếng Sáo Giữa Đại Ngàn

Một cây sáo trúc nhỏ đã mang đến những phút bình yên hiếm hoi giữa chiến trường. Sau ngày hòa bình, tiếng sáo ấy vẫn sống mãi trong ký ức của người đồng đội như biểu tượng của niềm tin và khát vọng về một cuộc sống thanh bình.

Gia Lai26/06/2026Văn Viết Thương (Đoàn xã Chư Sê)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Trịnh Văn Quang kể rằng trong đại đội thông tin của mình có anh Lê Minh Tân, quê ở Thanh Hóa. Trước khi nhập ngũ, anh từng biết thổi sáo từ nhỏ. Khi vào chiến trường, hành trang của anh ngoài ba lô, võng và bi đông còn có một cây sáo trúc dài chưa đầy bốn mươi phân. Ban ngày, cây sáo được bọc kỹ trong ống nứa để tránh mưa. Chỉ những đêm đơn vị hoàn thành nhiệm vụ, không còn tiếng máy bay hay pháo kích, anh mới lấy sáo ra thổi. Tiếng sáo không lớn, chỉ đủ vang trong khoảng rừng nhỏ. Những giai điệu mộc mạc khiến ai cũng nhớ về quê hương. Có người nói: "Nghe tiếng sáo của Tân là nhớ cánh đồng, nhớ con sông ở quê quá." Anh Tân cười: "Mình thổi để anh em nhớ quê, nhưng cũng để nhớ rằng rồi sẽ có ngày mình được trở về." Đầu năm 1974, đơn vị nhận nhiệm vụ kéo một tuyến dây thông tin mới qua vùng rừng núi hiểm trở. Công việc kéo dài nhiều ngày, ai cũng mệt mỏi. Đêm cuối trước khi hoàn thành nhiệm vụ, anh Tân lấy cây sáo ra thổi một khúc nhạc quen thuộc. Cả tiểu đội ngồi lặng dưới ánh lửa nhỏ, không ai nói một lời. Ông Quang nhớ rất rõ hôm ấy anh Tân nói: "Khi hòa bình, mình sẽ mang cây sáo này về dạy lũ trẻ trong làng." Sáng hôm sau, trong lúc kiểm tra đoạn dây thông tin vừa hoàn thành sau một trận mưa lớn, anh Tân phát hiện một cây đổ chắn ngang tuyến dây. Anh cùng vài đồng đội khẩn trương khắc phục để giữ liên lạc thông suốt. Bất ngờ, một quả bom còn sót lại dưới lớp đất phát nổ. Anh Tân hy sinh khi nhiệm vụ gần hoàn tất. Sau lễ truy điệu đơn giản giữa rừng, ông Quang thu dọn tư trang của bạn và tìm thấy cây sáo vẫn còn nguyên trong ống nứa. Ông giữ cây sáo suốt nhiều năm. Năm 1995, ông trở lại quê anh Tân và trao cây sáo cho gia đình. Người cháu nội của anh khi ấy đang học lớp năm. Cậu bé xin phép được thổi thử. Âm thanh đầu tiên còn vụng về, đứt quãng. Ông Quang mỉm cười, bất giác nhớ đến người đồng đội năm xưa. Vài năm sau, cậu bé ấy theo học âm nhạc. Trong buổi biểu diễn đầu tiên tại quê nhà, cậu mang theo chính cây sáo của ông nội và dành bản nhạc mở đầu để tưởng nhớ những người lính đã hy sinh. Khi được mời lên sân khấu, ông Quang xúc động nói: "Ngày xưa, cây sáo cất lên giữa rừng để anh em vơi nỗi nhớ nhà. Hôm nay, nó cất lên giữa hòa bình để nhắc chúng ta nhớ những người đã góp phần làm nên cuộc sống này." Đến nay, mỗi lần nghe tiếng sáo vọng giữa núi rừng hay trên cánh đồng quê, ông Trịnh Văn Quang vẫn nhớ đến người đồng đội với nụ cười hiền và ước mơ giản dị. Ông luôn nhắn nhủ thế hệ trẻ: "Chiến tranh đã lùi xa, nhưng khát vọng về hòa bình, về mái ấm gia đình và về những âm thanh bình yên như tiếng sáo giữa đại ngàn thì sẽ còn mãi. Đó là điều đẹp nhất mà những người lính thời hoa lửa đã gửi lại cho hôm nay."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn