Tiếng Sáo Giữa Đêm Trường Sơn
Khúc nhạc bình yên giữa những năm tháng bom đạn.

Đêm Trường Sơn tối đặc, chỉ còn tiếng côn trùng hòa với tiếng bom xa. Giữa những giờ nghỉ hiếm hoi, anh Bình lại mang cây sáo trúc ra thổi. Âm thanh da diết khiến cả đơn vị nhớ nhà đến nghẹn lòng. Một cô giao liên từng nói rằng tiếng sáo ấy giống như ánh lửa nhỏ giữa rừng sâu. Rồi một lần vận chuyển hàng qua trọng điểm, anh bị thương nặng nhưng vẫn cố giữ chiếc sáo bên mình. Trước lúc nhắm mắt, anh chỉ kịp nhờ đồng đội gửi lại cây sáo cho em gái ở quê. Sau chiến tranh, tiếng sáo năm nào vẫn được người dân nhắc mãi như biểu tượng của niềm tin và hy vọng.



