Tiếng Sáo Giữa Hai Loạt Bom B52
Tiếng Sáo Giữa Hai Loạt Bom B52
Nhân chứng kể: Trần Văn Tuyên (Cựu chiến binh Sư đoàn 320, Mặt trận Tây Nguyên)
"Chiến trường Chư Pao năm 1972 là nỗi ám ảnh đối với bất cứ người lính bộ binh nào. Đất đá trơ trụi ngút ngàn khói bom, tiếng gầm rú của máy bay phản lực địch xé toạc bầu trời bất kể ngày đêm. Giữa cái không gian đặc quánh sự chết chóc ấy, tiểu đội tôi có thằng lính tên Hùng 'sáo', quê ở vùng quê lúa Thái Bình. Vật bất ly thân của nó không chỉ là khẩu AK-47, mà là cây sáo trúc thô ráp nó tự khoét từ ống nứa rừng dọc đường hành quân.
Tôi nhớ nhất một đêm rằm tháng Bảy, sau khi đơn vị vừa trải qua một trận đánh ác liệt chống càn, tổn thất gần một nửa quân số. Chúng tôi ngồi bệt dưới giao thông hào, người đầy bùn đất và máu khô, tinh thần ai nấy đều trĩu nặng. Hùng lặng lẽ lôi cây sáo trúc ra, tựa lưng vào thành đất, thổi lên bài 'Bèo dạt mây trôi'. Tiếng sáo vút lên, trong trẻo, thiết tha, mang theo cả ngọn gió mát lành của đồng quê Bắc Bộ thổi vào lòng lòng chiến trường rực lửa.
Tiếng sáo vừa dứt thì một loạt bom tọa độ dội xuống làm sập một góc hào. Đất cát vùi lấp cả lũ, khi bò dậy phủi cát trên đầu, việc đầu tiên của Hùng là tìm lại cây sáo. Nó thấy cây sáo bị nứt một đường nhỏ, liền lấy dây kẽm buộc lại rồi lại cười: 'Còn sáo là còn hát, còn chiến đấu các ông ạ!'. Tiếng sáo của Hùng giữa hai loạt bom B52 năm ấy như một liều thuốc bổ cho tinh thần, nhắc nhở chúng tôi rằng tâm hồn người lính giải phóng không bao giờ bị bom đạn khuất phục."



