Tiếng Sáo Giữa Rừng
Câu chuyện kể về một người lính trẻ thường mang theo chiếc sáo nhỏ trong những ngày chiến đấu giữa rừng sâu. Tiếng sáo giản dị ấy đã giúp đồng đội vơi đi nỗi nhớ nhà và tiếp thêm tinh thần trong những ngày tháng gian khó của thời chiến.
Năm 1969, Bùi Văn Nam là chiến sĩ trinh sát trong một đơn vị đóng quân ở vùng rừng núi. Công việc của anh đòi hỏi phải thường xuyên đi trước để quan sát địa hình và nắm tình hình.
Trong ba lô của Nam ngoài lương khô, bản đồ và la bàn còn có một chiếc sáo tre nhỏ. Đó là món quà người cha tặng trước ngày anh lên đường nhập ngũ.
Ban ngày, đơn vị hành quân hoặc làm nhiệm vụ. Đến tối, khi mọi người nghỉ ngơi bên bếp lửa nhỏ giữa rừng, Nam thường lấy chiếc sáo ra thổi vài giai điệu quen thuộc.
Tiếng sáo vang lên nhẹ nhàng giữa không gian tĩnh lặng của núi rừng. Nhiều người lính trẻ ngồi lặng im nghe, có người nhớ về cánh đồng quê, có người nhớ mái nhà và gia đình. Một đêm nọ, sau một ngày hành quân dài, cả đơn vị dừng chân bên con suối nhỏ. Ai cũng mệt mỏi. Nam lại mang sáo ra thổi. Tiếng sáo vang lên, chậm rãi và ấm áp.
Một đồng đội khẽ nói:
“Nghe tiếng sáo là thấy quê hương gần hơn.”
Những lúc như vậy, dù chiến tranh còn khốc liệt, mọi người vẫn cảm nhận được sự bình yên hiếm hoi giữa rừng sâu.
Nhiều năm sau khi hòa bình lập lại, Bùi Văn Nam vẫn giữ chiếc sáo tre cũ. Với ông, tiếng sáo ấy không chỉ là âm nhạc, mà còn là kỷ niệm về tình đồng đội và những ngày tháng không thể nào quên của thời hoa lửa.



