Người có công giúp đỡ cách mạng

Tiếng Sáo Giữa Rừng Đêm (1)

Một kỷ niệm xúc động về tiếng sáo của người lính trẻ vang lên giữa chiến trường, mang lại niềm hy vọng và nỗi nhớ quê hương cho cả đơn vị trong những năm tháng chiến tranh.

Lai Châu10/03/2026Hà Thị Phóng (xã Tân Uyên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, đơn vị tôi hành quân qua một khu rừng rậm ở chiến trường Trường Sơn. Ban ngày chúng tôi di chuyển liên tục để tránh máy bay trinh sát, còn ban đêm mới dừng lại nghỉ ngơi. Trong tiểu đội tôi có một chiến sĩ trẻ tên là Tân, quê ở Thanh Hóa. Tân mang theo một chiếc sáo trúc nhỏ, được cậu giữ rất cẩn thận trong ba lô. Mỗi khi đơn vị dừng chân an toàn, Tân lại lấy sáo ra thổi vài khúc nhạc. Đêm ấy trời rất yên tĩnh. Sau một ngày hành quân dài, chúng tôi ngồi quanh bếp lửa nhỏ giữa rừng. Tân lấy chiếc sáo ra và bắt đầu thổi một giai điệu quen thuộc của quê hương. Tiếng sáo vang lên trong không gian tĩnh lặng của rừng đêm, nhẹ nhàng nhưng da diết. Mọi người trong tiểu đội đều im lặng lắng nghe. Có người khẽ nói:
“Nghe như đang ở làng quê mình vậy…” Tiếng sáo làm chúng tôi nhớ đến những cánh đồng, con sông, và gia đình đang chờ đợi ở quê nhà. Trong khoảnh khắc ấy, dường như chiến tranh ở rất xa. Không lâu sau, đơn vị chúng tôi lại nhận lệnh hành quân gấp. Tân cất chiếc sáo vào ba lô và mỉm cười nói:
“Khi nào hòa bình, tôi sẽ thổi sáo cho các anh nghe ở quê tôi.” Nhiều năm đã trôi qua kể từ ngày ấy. Nhưng mỗi khi nghe thấy tiếng sáo trúc ở đâu đó, tôi lại nhớ đến đêm rừng Trường Sơn năm ấy – nơi tiếng sáo của một người lính trẻ đã mang lại chút bình yên hiếm hoi giữa thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn