Tiếng Sáo Giữa Rừng Đêm
Âm nhạc trở thành nguồn động viên tinh thần giữa những ngày tháng gian khổ nơi chiến trường.
Tôi là Lê Văn Bình, lính bộ binh đóng quân trong một khu rừng sâu. Cuộc sống thiếu thốn đủ thứ, từ lương thực đến thuốc men.
Trong đơn vị có một người bạn tên Tuấn, mang theo một cây sáo trúc. Mỗi đêm, khi mọi người đã nghỉ, Tuấn lại thổi sáo. Tiếng sáo vang lên giữa rừng sâu nghe vừa buồn vừa ấm.
Có lần, sau một trận càn lớn, đơn vị tổn thất nặng. Không ai nói với ai câu nào. Đêm đó, Tuấn thổi một khúc sáo rất dài. Tiếng sáo như nói hộ nỗi lòng của tất cả chúng tôi.
Sau này, Tuấn hy sinh trong một trận đánh. Nhưng với tôi, mỗi khi nghe tiếng sáo, tôi vẫn thấy cậu ấy ở đâu đó — giữa rừng đêm năm nào.



