"Tiếng sáo giữa rừng già và niềm lạc quan bất diệt"
"Tiếng sáo giữa rừng già và niềm lạc quan bất diệt"
Trong những năm tháng đối mặt với cái chết cận kề và sự khắc nghiệt của rừng thiêng nước độc tại Campuchia, cựu chiến binh Nguyễn Xuân Nam được đồng đội nhớ đến không chỉ bởi sự tận tụy trong công tác hậu cần mà còn bởi tiếng sáo trúc réo rắt mỗi buổi chiều tà. Với ông, âm nhạc là liều thuốc tinh thần vô giá, giúp anh em xua đi nỗi nhớ nhà và sự căng thẳng sau những trận đánh kéo dài. Tiếng sáo của người chiến sĩ hậu cần ấy đã vang lên giữa những cánh rừng khộp, len lỏi vào từng lán trại, tiếp thêm niềm tin vào ngày thắng lợi. Ông quan niệm rằng: "Người lính có thể thiếu cơm ăn, thiếu nước uống nhưng không thể thiếu đi niềm lạc quan và sự yêu đời".
Trở về với cuộc sống đời thường tại phường Ba Đồn, niềm đam mê văn nghệ ấy vẫn luôn rực cháy trong ông. Ông là hạt nhân nòng cốt của đội văn nghệ Hội Cựu chiến binh, thường xuyên dàn dựng những tiết mục mang đậm hào khí quân đội để phục vụ bà con. Ông cũng rất tích cực hỗ trợ Đoàn thanh niên phường trong các hội diễn, dạy các bạn cách cảm thụ âm nhạc truyền thống. Với ông, giữ gìn tiếng hát, tiếng sáo cũng là một cách giữ gìn tâm hồn dân tộc. Sự lạc quan của ông đã trở thành nguồn năng lượng tích cực, giúp gắn kết các thế hệ trong phường, nhắc nhở thanh niên rằng: "Dù trong bất cứ hoàn cảnh nào, hãy luôn giữ cho mình một tâm hồn tươi trẻ và niềm tin yêu vào cuộc sống".



