Tiếng sáo giữa rừng lau
Vào thời Hoa Lư, ở vùng đầm lầy và rừng lau thuộc Gia Viễn, một toán quân nhỏ của triều đình bị quân giặc bao vây. Trong toán quân ấy có một chàng trai tên Hưng, vốn là người thổi sáo rất giỏi từ nhỏ. Anh thường dùng tiếng sáo để gọi bạn bè khi đi rừng. Khi bị dồn vào rừng lau, quân số ít, đường lui bị chặn, mọi người đều lo lắng. Vị chỉ huy nói: — Nếu không có cách nào phá vòng vây, chúng ta sẽ rất nguy hiểm. Hưng nhìn ra cánh rừng lau dày đặc rồi nói: — Tôi có thể dùng tiếng sáo để đánh lạc hướng chúng. Mọi người chưa hiểu, nhưng vẫn để anh thử. Hưng trèo lên một gò đất cao, nơi gió thổi mạnh qua rừng lau tạo thành âm thanh rì rào. Anh bắt đầu thổi sáo. Tiếng sáo vang lên giữa đêm tối, lúc trầm lúc bổng, hòa lẫn với tiếng gió, khiến quân giặc không xác định được vị trí thật của đội quân. Hưng thay đổi hướng thổi sáo liên tục, khiến quân giặc tưởng rằng có nhiều lực lượng đang di chuyển khắp nơi. Trong lúc đó, quân triều đình lặng lẽ rút lui theo một lối nhỏ mà Hưng đã chuẩn bị sẵn. Quân giặc hoang mang, chia nhỏ lực lượng tìm kiếm trong rừng lau dày đặc nên không thể tập trung tấn công. Nhờ sự đánh lạc hướng đó, toàn bộ đội quân thoát khỏi vòng vây an toàn. Sau khi an toàn, vị chỉ huy nói: — Tiếng sáo của ngươi còn mạnh hơn cả tiếng trống trận. Hưng chỉ cười: — Sáo không đánh giặc, nhưng có thể cứu người. Từ đó, người dân Hoa Lư luôn nhắc về tiếng sáo giữa rừng lau — một âm thanh tưởng nhỏ bé nhưng đã cứu cả đội quân trong thời khắc nguy nan.



