Bài viết

Tiếng Sáo Giữa Rừng Sâu

Câu chuyện về người đội trưởng đầu tiên của Đội Thiếu niên Tiền phong Hồ Chí Minh. Bằng sự thông minh, mưu trí và lòng dũng cảm vô bờ bến, cậu bé người dân tộc Nùng đã dùng tiếng sáo và sự hy sinh của mình để bảo vệ an toàn cho các cán bộ cách mạng đầu não.

Tây Ninh07/07/2026Phan Văn Đạo (xã Bình Đức)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Vào những năm 1940, bản Nà Mạ (Hà Quảng, Cao Bằng) chìm trong bóng tối kìm kẹp của thực dân Pháp. Giữa núi rừng hiểm trở ấy, cậu bé Nông Văn Dền lớn lên với đôi mắt sáng ngời, đôi chân thoăn thoắt như hoẵng rừng và biệt tài bắt chước tiếng chim hót hay đến lạ kỳ. Tuy còn nhỏ tuổi, nhưng chứng kiến cảnh quê hương bị giày xéo, lòng căm thù giặc đã sớm rực cháy trong lồng ngực em.

Năm 1941, khi mặt trận Việt Minh được thành lập, Dền được bầu làm Tiểu đội trưởng đầu tiên của Đội nhi đồng cứu quốc (nay là Đội Thiếu niên Tiền phong Hồ Chí Minh) với bí danh Kim Đồng (nghĩa là đứa trẻ vàng).

Nhiệm vụ của Kim Đồng và các bạn là làm giao liên, chuyển thư mật và canh gác cho các cuộc họp của cán bộ cách mạng. Với bộ quần áo chàm và chiếc túi đựng vài ba con chim sáo hay những ống măng rừng, Kim Đồng thoắt ẩn thoắt hiện khắp các ngả đường. Lũ giặc và mật thám chẳng bao giờ ngờ được, đằng sau dáng vẻ hồn nhiên của đứa trẻ chăn trâu lại là một "trinh sát" mưu trí.

Mỗi lần đi canh gác, nếu thấy động, Kim Đồng lại thổi sáo hoặc giả tiếng chim bìm bịp kêu để báo động cho các chú cán bộ rút lui vào hang đá.

Rạng sáng ngày 15 tháng 2 năm 1943, một cuộc họp quan trọng của Trung ương Đảng đang diễn ra bí mật trong rừng. Kim Đồng được giao nhiệm vụ canh gác ở đầu bản. Trời còn tờ mờ sương, cái lạnh miền biên viễn cắt vào da thịt. Bất ngờ, Kim Đồng phát hiện một toán lính Pháp và dõng dạc mật thám đang lặng lẽ áp sát, bao vây hướng vào nơi họp.

Tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Nếu chạy về báo tin, giặc sẽ đuổi kịp và phát hiện ra căn cứ. Không một chút do dự, Kim Đồng quyết định dùng chính bản thân mình làm mồi nhử để đánh lạc hướng kẻ thù.

Cậu bé nhanh nhẹn chạy vọt ra khỏi bụi rậm, cố tình gây ra tiếng động lớn rồi vừa chạy ngược hướng căn cứ, vừa huýt sáo vang dội cả núi rừng.

"Đứng lại! Thằng nhỏ kia đứng lại!" — Tiếng tên chỉ huy giặc thét lên.

Biết mình đã thu hút toàn bộ sự chú ý của quân thù, Kim Đồng càng chạy nhanh hơn, tiếng sáo báo động càng dồn dập. Tức điên vì bị một đứa trẻ dắt mũi, tên đội trưởng giặc nâng súng dốc đạn.

Đoàng! Đoàng!

Tiếng súng chát chúa xé toạc màn sương buổi sớm. Kim Đồng trúng đạn. Em ngã xuống bên bờ suối Lê-nin khi vừa tròn 14 tuổi. Áo chàm của em đẫm máu, nhưng đôi mắt em vẫn nhìn về phía ngọn núi nơi các chú cán bộ đang kịp thời di tản an toàn.

Lời kết: Kim Đồng đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất nhỏ, nhưng tiếng sáo quả cảm của em ngày hôm ấy đã vang vọng khắp núi rừng Đông Bắc, trở thành khúc nhạc mở đầu cho khúc khải hoàn ca của một thế hệ thiếu nhi anh hùng sẵn sàng xả thân vì độc lập dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Tiếng Sáo Giữa Rừng Sâu | Câu chuyện thời hoa lửa