Cựu chiến binh

TIẾNG SÁO GIỮA TRẬN ĐỊA

Trong một đêm hành quân căng thẳng, một đơn vị bộ binh bị chặn đường giữa rừng. Giữa không khí nặng nề, một chiến sĩ trẻ đã thổi sáo để giữ tinh thần đồng đội. Âm thanh giản dị ấy cùng sự giúp đỡ của một nữ dân công hỏa tuyến đã giúp cả đơn vị vượt qua nguy hiểm và tiếp tục hành quân.

Hà Tĩnh20/04/2026Nguyễn Hải Nam (Xã Kỳ Thượng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Vũ Văn Long, từng là chiến sĩ bộ binh trong những năm tháng chiến tranh ác liệt. Có những ký ức tưởng như nhỏ bé, nhưng lại theo tôi suốt cả đời.

Đêm hôm ấy, đơn vị chúng tôi hành quân qua một khu rừng rậm. Đường đi khó, trời lại tối đen như mực, chỉ có ánh đèn pin che kín trong áo để tránh bị phát hiện.

Ai cũng mệt rã rời sau nhiều giờ di chuyển liên tục.

Trong tổ có Nguyễn Văn Phong, một chiến sĩ trẻ rất vui tính. Dù hoàn cảnh khó khăn, Phong luôn cố gắng giữ tinh thần cho mọi người.

Khi cả đơn vị dừng lại nghỉ tạm, không khí trở nên nặng nề. Ai cũng im lặng, chỉ nghe tiếng thở và tiếng lá rừng xào xạc.

Phong bất ngờ lấy ra một cây sáo nhỏ.

Tôi hỏi:
“Giờ này còn thổi sáo được à?”

Phong cười khẽ:
“Không thổi thì buồn lắm anh.”

Rồi giữa khu rừng tối, cậu bắt đầu thổi.

Tiếng sáo vang lên nhẹ nhàng, không lớn, nhưng rất rõ. Nó không phải âm thanh của chiến tranh, mà giống như tiếng của quê nhà, của đồng ruộng, của những ngày yên bình.

Tất cả chúng tôi im lặng nghe.

Có người nhắm mắt lại.

Có người quay mặt đi, như đang giấu cảm xúc.

Giữa chiến tranh, một tiếng sáo nhỏ cũng đủ làm người ta nhớ về những điều tưởng chừng rất xa.

Nhưng sự yên bình ấy không kéo dài lâu.

Phía trước có dấu hiệu chốt chặn.

Đơn vị buộc phải dừng lại hoàn toàn.

Phong lập tức cất sáo, trở lại trạng thái cảnh giác.

Đúng lúc đó, từ phía rừng, một bóng người xuất hiện.

Đó là Trần Thị Mai — dân công hỏa tuyến, quen thuộc địa hình khu vực này.

Chị nói nhanh:
“Đi theo tôi, có đường vòng an toàn hơn.”

Không ai chần chừ.

Chúng tôi lập tức di chuyển theo chị Mai qua một lối mòn rất hẹp, chỉ đủ một người đi.

Phong đi sau cùng, vẫn giữ vai trò cảnh giới.

Có lúc đường trơn trượt, có lúc phải bám vào rễ cây để không rơi xuống dốc.

Nhưng chị Mai đi rất vững, như đã thuộc từng bước chân nơi này.

Sau một đoạn đường dài, chúng tôi vượt qua được khu vực nguy hiểm.

Khi đã an toàn, Phong lại lấy cây sáo ra.

Lần này, không phải để giải trí, mà như một lời cảm ơn thầm lặng.

Tiếng sáo vang lên giữa rừng đêm, nhẹ và ấm.

Chị Mai mỉm cười:
“Nghe tiếng này… giống như còn có ngày bình yên vậy.”

Tôi đứng lặng.

Giữa chiến tranh, có những khoảnh khắc rất nhỏ thôi, nhưng đủ để người ta tin rằng mọi gian khổ rồi sẽ qua.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn