Cựu chiến binh

Tiếng Sáo Giữa Trận Địa

Một kỷ niệm đặc biệt của người lính trẻ trong những năm chiến tranh, khi giữa bom đạn khốc liệt vẫn có những khoảnh khắc rất đời thường – một tiếng sáo vang lên giữa chiến hào đã giúp cả đơn vị giữ vững tinh thần.

Lai Châu13/03/2026Vũ Thị Hương Lý (Trường MN só 1 Tân Uyên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi tên là Lê Hữu Thành, nhập ngũ năm 1971. Khi ấy tôi mới hai mươi mốt tuổi và được phân vào một đơn vị đóng quân ở vùng rừng núi xa xôi.

Trong trung đội tôi có anh Nguyễn Văn Bảo, lớn hơn tôi vài tuổi. Anh Bảo có một cây sáo trúc luôn mang theo trong ba lô. Mỗi khi đơn vị nghỉ ngơi sau hành quân, anh lại lấy sáo ra thổi.

Tiếng sáo của anh không quá điêu luyện, nhưng rất ấm. Nó làm chúng tôi nhớ quê nhà – nhớ cánh đồng, con sông, và những buổi chiều yên bình mà chiến tranh đã lấy đi.

Một đêm nọ, đơn vị chúng tôi đang giữ một điểm chốt trên sườn đồi. Trời tối đen, gió thổi qua rừng nghe rì rào. Ai cũng căng thẳng vì có tin đối phương có thể tấn công bất cứ lúc nào.

Khoảng nửa đêm, khi mọi thứ tạm yên lặng, anh Bảo khẽ lấy cây sáo ra. Tôi thì thầm:

“Anh không sợ lộ vị trí à?”

Anh cười nhẹ:

“Thổi nhỏ thôi… cho anh em đỡ căng thẳng.”

Rồi tiếng sáo cất lên rất khẽ, một giai điệu quê hương chậm rãi giữa đêm rừng. Không ai nói gì, nhưng tôi biết mọi người đều đang lắng nghe.

Khoảnh khắc ấy, chiến tranh dường như lùi lại một chút. Chúng tôi không còn chỉ là những người lính đang chờ trận đánh, mà là những chàng trai trẻ nhớ nhà.

Sau chiến tranh, mỗi người một nơi. Tôi không còn gặp lại anh Bảo nữa.

Nhưng đến tận bây giờ, sau bao nhiêu năm, mỗi khi nghe tiếng sáo trúc, tôi lại nhớ tới đêm rừng năm ấy — khi giữa thời hoa lửa, một giai điệu nhỏ bé đã giữ ấm trái tim của cả một trung đội. 🎋🔥

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn