Tiếng sáo gọi trăng bên chiến hào
Kha bước vào chiến trường Bình-Trị-Thiên với một cây sáo trúc dắt nơi thắt lưng. Anh là người con của vùng quê quan họ Bắc Ninh, mang tiếng sáo ngọt ngào sưởi ấm những đêm đông lạnh giá của đồng đội nơi rừng sâu.
Một đêm trăng rằm năm 1971, sau trận đánh ác liệt giằng co từng tấc đất trên cao điểm, mặt đất đầy vết đạn cày xới. Kha ngồi bên mép chiến hào, đưa cây sáo lên môi. Tiếng sáo cất lên da diết, lúc trầm lúc bổng, như mang cả bóng hình cây đa, bến nước, dòng sông quê nhà vào giữa lòng chiến trường rực lửa. Các chiến sĩ vừa băng bó vết thương vừa lặng đi, thả hồn vào giai điệu thanh bình. Tiếng sáo như liều thuốc diệu kỳ, xoa dịu nỗi đau thể xác và tiếp thêm sức mạnh cho những đôi tay lại nắm chặt cây súng.
Rạng sáng hôm sau, địch tiếp tục mở trận càn lớn. Kha đã anh dũng hy sinh khi ôm bộc phá lao vào xe tăng địch để bảo vệ đội hình. Khi đồng đội chôn cất anh, họ cẩn thận đặt cây sáo trúc vỡ đôi theo cùng. Kha nằm lại dưới bóng trăng đại ngàn, nhưng tiếng sáo kiên cường của anh vẫn mãi vang vọng trong lòng những người ra trận.



