Tiếng Sáo Khúc Ruột Miền Trung Bên Địa Đạo Hiệp Phổ Nam
Tiếng Sáo Khúc Ruột Miền Trung Bên Địa Đạo Hiệp Phổ Nam
Mảnh đất Nghĩa Hành, Quảng Ngãi không chỉ có những cánh đồng dâu xanh ngắt bên dòng sông Vệ, mà sâu trong lòng đất mẹ còn ôm giữ những ký ức bi hùng của một thời khói lửa. Tại xã Hành Trung, khu di tích lịch sử Địa đạo Hiệp Phổ Nam chính là chứng nhân cho sự can trường và nghĩa tình bất diệt của quân dân đất Quảng. Nơi đây ghi dấu câu chuyện lay động tâm can về người giao liên trẻ tuổi mang tên Nguyễn Chí Thành.
Mùa hè năm 1967, chiến trường Nghĩa Hành bước vào giai đoạn ác liệt nhất. Địa đạo Hiệp Phổ Nam dài hàng trăm mét trở thành nơi ẩn nấp, cứu chữa cho hàng chục cán bộ, du kích và người dân địa phương. Đảm nhận vai trò giữ đường dây liên lạc, chàng thiếu niên Nguyễn Chí Thành khi ấy mới mười bốn tuổi, vóc dáng nhỏ thỏn nhưng nhanh nhẹn như con sóc rừng. Vũ khí duy nhất anh mang bên mình ngoài chiếc xà cột đựng thư mật là một cây sáo trúc tự gọt. Giữa những trận càn quét dồn dập của địch, tiếng sáo của Thành không chỉ là tín hiệu thông báo an toàn cho đồng đội dưới hầm, mà còn là liều thuốc tinh thần nuôi dưỡng niềm hy vọng về ngày độc lập.
Định mệnh ập xuống vào một ngày cuối năm. Nhận được chỉ điểm, quân địch kéo quân bao vây ráo riết khu vực rặng tre đầu làng nhằm tìm ra cửa hầm. Phát hiện bóng lính Mỹ đang tiến gần đến lỗ thông hơi chính của địa đạo, nơi có hơn tám mươi con người đang nín thở ẩn nấp, Thành biết tình thế đã ngàn cân treo sợi tóc. Chỉ một tiếng động nhỏ lọt xuống, toàn bộ đồng đội sẽ bị tiêu diệt. Không một chút đắn đo, người giao liên trẻ nhảy ra khỏi bụi rậm, đưa cây sáo lên môi và thổi một khúc dân ca xứ Quảng vang vọng. Tiếng sáo thanh cao, bất khuất xé toạc bầu không khí căng thẳng, cố tình thu hút toàn bộ hỏa lực của kẻ thù về phía mình.
Địch lập tức nổ súng. Chàng thiếu niên trúng đạn nhưng vẫn dùng chút sức tàn chạy thật xa hướng ngược lại với cửa địa đạo để đánh lạc hướng, trước khi ngã xuống bên dòng sông quê hương. Tiếng sáo tắt lịm, nhưng mạng sống của hàng chục chiến sĩ dưới lòng đất Hiệp Phổ Nam đã được bảo vệ vẹn toàn qua đêm dài lạnh lẽo.
Hơn nửa thế kỷ trôi qua, người chiến sĩ du kích năm xưa nay đã thành người lính già tóc bạc, nhưng bước chân ông vẫn đều đặn tìm về miệng hầm cũ để thắp nén hương trầm. Đứng trước địa đạo Hiệp Phổ Nam lộng gió, câu chuyện hy sinh tuổi xuân của người giao liên trẻ mãi là bài ca bất tử. Đối với thế hệ trẻ đoàn viên Nghĩa Hành hôm nay, ký ức ấy chính là ngọn lửa thiêng soi sáng tinh thần trách nhiệm, nhắc nhở họ viết tiếp những trang sử hòa bình bằng hành động dựng xây quê hương giàu đẹp.



