Tiếng Sáo Mê Linh
NGUYỄN NGỌC TÂM AN
Năm ấy, Mê Linh ngợp trong sương núi. Hai chị em Trưng Trắc và Trưng Nhị ngồi bên bờ sông Hồng, nghe tiếng sáo trúc của cha – vị Lạc tướng uy nghiêm. Trưng Trắc vuốt ve lưỡi kiếm đồng nhỏ, đôi mắt nhìn đăm đắm về phương Bắc.
– Chị đang nghĩ gì thế? – Trưng Nhị hỏi.
– Chị nghĩ đến cảnh dân mình phải lặn biển tìm ngọc trai, vào rừng sâu săn ngà tơi cho quan lại nhà Hán. Máu và nước mắt rơi nhiều hơn mưa rừng.
Trưng Trắc đứng dậy, vung nhẹ lưỡi kiếm, ánh thép lóe lên trong sương mờ: "Một ngày nào đó, tiếng sáo Mê Linh sẽ không còn chìm trong u tối."



