Tiếng Sáo Sang Sông
Tiếng Sáo Sang Sông
Nhân chứng kể: Nguyễn Văn Hùng (Cựu chiến binh Sư đoàn 304, bến sông Thạch Hãn)
"Đầu tháng 9 năm 1972, sông Thạch Hãn đón những trận mưa bão đầu mùa, nước cuồn cuộn đỏ ngầu sủi bọt trắng xóa. Đơn vị chúng tôi chốt chặn ở bờ Bắc, chuẩn bị lệnh vượt sông sang tiếp ứng cho cánh quân trong Thành cổ. Ai cũng biết, bước xuống dòng nước kia là bước vào cửa tử, bởi pháo tọa độ từ căn cứ Ái Tử của địch dập xuống lòng sông không ngớt một phút nào. Đêm ấy, trời tối như hũ nút, không khí đặc quánh mùi khói súng và lưu huỳnh.
Giữa lúc anh em đang ngồi im lặng bám chặt vào súng đạn, lưng tựa thành hào ẩm ướt, thì thằng Toàn – chiến sĩ trẻ quê gốc Ninh Bình – lôi từ trong túi áo ra cây sáo trúc. Nó ghé môi thổi nhẹ. Tiếng sáo cất lên, ban đầu còn ngập ngừng, sau vút cao, ngân vang thiết tha qua làn sương lạnh. Nó thổi bài 'Tình ca' của Hoàng Việt. Điệu nhạc trong trẻo, ngọt ngào như dòng sữa mẹ, len lỏi vào từng góc hào, xoa dịu những trái tim đang căng lên vì hồi hộp.
Pháo địch chợt rít lên, một quả nổ tung ngay sát mép nước, hất tung đất cát đầy lên đầu tóc chúng tôi. Tiếng sáo dừng lại trong giây lát rồi lại kiêu hãnh cất lên, như một lời thách thức gửi vào màn đêm. Rạng sáng, khi có lệnh vượt sông, Toàn dắt cây sáo vào cạp quần, ôm bộc phá lao xuống dòng nước xiết. Nó đã vĩnh viễn nằm lại dưới lòng sông Thạch Hãn đêm đó, nhưng tiếng sáo sang sông của nó vẫn mãi là khúc nhạc mở đường, găm sâu vào tâm khảm những người còn sống."


