TIẾNG SÁO SAU HÀNG TRE
Một cậu bé lớn lên trong những năm chiến tranh, ngày ngày thổi sáo bên bờ ruộng. Khi tiếng bom đạn xuất hiện, cây sáo nhỏ trở thành thứ giúp cậu và những người xung quanh giữ lại một chút bình yên.
Nhẫn có ba người con trai.
Người con cả là người đầu tiên rời quê. Người thứ hai lên đường vài năm sau. Đến khi người con út xin nhập ngũ, Nhẫn chỉ im lặng nhìn con thật lâu.
Bà không ngăn cản.
Trước ngày con đi, bà đưa cho anh chiếc sáo tre mà anh từng tự làm lúc nhỏ.
“Đem theo đi. Khi nào nhớ nhà thì thổi.”
Sau đó, căn nhà chỉ còn tiếng sáo vang lên trong ký ức.
Ba người con lần lượt hy sinh.
Nhiều năm sau, chiếc sáo vẫn nằm trong chiếc hộp gỗ trên bàn thờ.
Bà Nhẫn không bao giờ đem nó đi.
Bởi đó là thứ cuối cùng bà còn có thể cầm lên và nghĩ rằng những đứa con của mình vẫn đang ở đâu đó, giữa những năm tháng tuổi trẻ mà chúng chưa kịp sống trọn.



