Tiếng sáo thức tỉnh ở hang thương binh
Tiếng sáo thức tỉnh ở hang thương binh
Trong một hang đá được dùng làm nơi điều trị cho các thương binh nặng, không khí lúc nào cũng trầm uất bởi những cơn đau thể xác hành hạ các chiến sĩ. Có những người lính trẻ vừa mất đi đôi chân, có người vĩnh viễn không còn nhìn thấy ánh sáng, họ nằm im lặng, buông xuôi.
Anh nuôi tên Bình thấy vậy liền rút chiếc sáo trúc tự gọt ra từ một khóm tre rừng. Đêm đêm, sau khi phát xong khẩu phần cháo loãng cho anh em, Bình lại ngồi ở cửa hang và thổi sáo. Tiếng sáo của Bình lúc thì thiết tha gọi hờn quê hương quan họ, lúc lại vút cao như tiếng chim rừng tự do.
Một đêm, nghe tiếng sáo thổi bài “Du kích sông Thao”, một chiến sĩ bị hỏng đôi mắt bỗng khẽ mấp máy môi hát theo. Rồi người bên cạnh, dù đang băng bó đầy mình, cũng dùng bàn tay còn lại gõ nhịp xuống sạp tre. Tiếng sáo của anh nuôi đã khơi dậy ngọn lửa sống bên trong những cơ thể tàn tật. Họ nhận ra, mình còn sống là còn hy vọng, phải sống tiếp để thấy ngày mai chiến thắng.


