TIẾNG SÁO TIÊU DƯỚI RẶNG ĐƯỚC NĂM CĂN
TIẾNG SÁO TIÊU DƯỚI RẶNG ĐƯỚC NĂM CĂN
Nhân chứng kể lại: Bác Sáu Đức (Cựu chiến binh Tiểu đoàn U Minh 2)
"Năm 1970, vùng sông nước Năm Căn (Cà Mau) bị trực thăng vũ trang và tàu bo bo của địch lùng sục rát mặt. Lính du kích chúng tôi đóng chốt trong những cánh rừng đước ngập mặn, quanh năm suốt tháng sống trên sàn tre tre treo trên mặt nước, muỗi vắt nhiều vô kể.
Trong đơn vị có chú em tên Thành, quê gốc xứ nhãn Hưng Yên, mang vào Nam một cây sáo tiêu bằng trúc già. Đêm đêm, khi những chùm pháo hỏa châu của địch lửng lơ trên bầu trời làm rực sáng cả ngọn đước, Thành lại ngồi bó gối ở mũi xuồng ba lá, thổi bài 'Bèo dạt mây trôi'. Tiếng sáo tiêu thời hoa lửa trầm buồn, len lỏi qua từng rặng rễ đước, vang vọng trên mặt nước phù sa tịch mịch.
Tiếng sáo ấy không làm anh em sụt sùi nản chí, mà ngược lại, nó như một dòng nước mát sưởi ấm những trái tim đang khát khao ngày thống nhất. Nghe tiếng sáo, lính Bắc, lính Nam lại xích lại gần nhau, chia nhau điếu thuốc rêu, miếng lương khô, thề cùng nhau giữ vững mảnh đất tậ



