Cựu Thanh niên xung phong

Tiếng Sáo Trên Đỉnh Đồi

Câu chuyện kể về một người lính trẻ trong những năm chiến tranh ác liệt. Giữa khói lửa và hiểm nguy, tiếng sáo của một người đồng đội đã trở thành nguồn động viên tinh thần cho cả đơn vị.

Lai Châu10/03/2026Ngô Thị Hằng (Trường MN Trung Đồng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Lê Văn Dũng, khi chiến tranh còn đang khốc liệt, tôi là một chiến sĩ trẻ đóng quân trên một ngọn đồi nhỏ giữa vùng rừng núi.

Cuộc sống của chúng tôi lúc ấy rất gian khổ. Ban ngày đào hầm, canh gác, ban đêm lại hành quân hoặc trực chiến. Bom đạn có thể rơi xuống bất cứ lúc nào.

Trong đơn vị tôi có anh Hoàng, một người lính quê miền núi. Anh luôn mang theo một cây sáo trúc nhỏ. Mỗi khi có thời gian rảnh, anh lại ngồi trên tảng đá cao nhất của ngọn đồi và thổi sáo.

Tiếng sáo của anh rất buồn nhưng cũng rất ấm áp. Nó vang lên giữa rừng chiều yên tĩnh, hòa cùng tiếng gió và tiếng lá cây xào xạc.

Một lần, sau một trận pháo kích dữ dội, cả đơn vị mệt mỏi và im lặng. Đêm xuống, ai cũng ngồi lặng trong hầm đất.

Bỗng từ trên đỉnh đồi vang lên tiếng sáo quen thuộc.

Âm thanh nhẹ nhàng ấy khiến mọi người ngẩng đầu lên. Một vài người mỉm cười. Có người khẽ nói:

“Anh Hoàng lại thổi sáo rồi…”

Tiếng sáo hôm ấy kéo dài rất lâu, như xua tan đi nỗi sợ hãi của chiến tranh.

Nhưng trong một trận chiến sau đó, anh Hoàng đã không còn trở về cùng đơn vị nữa. Cây sáo trúc của anh được chúng tôi giữ lại, treo trong hầm chỉ huy.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã qua, tôi vẫn nhớ tiếng sáo ấy. Nó không chỉ là âm nhạc, mà còn là ký ức về tình đồng đội và niềm hy vọng giữa một thời hoa lửa.

Đôi khi trong những buổi chiều yên tĩnh, tôi lại tưởng như mình nghe thấy tiếng sáo vang lên đâu đó trên ngọn đồi năm xưa

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn