Tiếng Sáo Trên Đỉnh Núi
Năm 1972, đơn vị của chiến sĩ người dân tộc Mông tên Vừ A Chớ đóng quân trên một ngọn núi cao ở Tây Bắc.
Cuộc sống nơi đây vô cùng gian khổ.
Thiếu nước.
Thiếu lương thực.
Đêm đến lạnh buốt.
Mỗi khi nhớ nhà, Chớ lại lấy chiếc sáo mang theo từ quê ra thổi.
Tiếng sáo vang lên giữa núi rừng mênh mông.
Âm thanh ấy khiến đồng đội vơi đi nỗi nhớ quê.
Một đêm, sau trận đánh ác liệt, nhiều chiến sĩ bị thương.
Không khí đơn vị trở nên trầm lắng.
Chớ ngồi bên bếp lửa và thổi một khúc sáo quê hương.
Tiếng sáo nhẹ nhàng lan xa trong màn đêm.
Nhiều người lặng lẽ lắng nghe.
Có người rơi nước mắt.
Không phải vì buồn.
Mà vì tiếng sáo nhắc họ nhớ rằng ở quê nhà vẫn còn gia đình đang chờ đợi.
Sau chiến tranh, mỗi lần gặp lại đồng đội, họ vẫn nhắc về tiếng sáo năm ấy.
Tiếng sáo đã tiếp thêm sức mạnh cho những người lính giữa những tháng ngày gian khó nhất.



