Tiếng sáo trên đỉnh núi
Chiều cuối thu, tiếng sáo của cậu bé Sình lại vang lên trên đỉnh núi. Âm thanh trong trẻo bay qua những nương ngô, len vào từng mái nhà.
Ông Lưu, cựu thanh niên xung phong, ngày nào cũng ngồi trước hiên lặng lẽ nghe.
Một hôm Sình hỏi:
– Ông thích tiếng sáo của cháu lắm à?
Ông mỉm cười:
– Không chỉ thích. Tiếng sáo làm ông nhớ đồng đội.
Sình ngạc nhiên.
Ông kể rằng ngày mở đường Trường Sơn, mỗi khi hoàn thành một đoạn đường mới, một anh trong đơn vị lại mang chiếc sáo trúc ra thổi. Tiếng sáo át tiếng bom, tiếp thêm niềm tin cho mọi người.
Chiến tranh qua đi, người thổi sáo không còn trở về.
Từ hôm ấy, mỗi buổi chiều, Sình đều lên đỉnh núi thổi một khúc sáo.
Không ai bảo ai.
Cả bản đều hiểu, đó là khúc nhạc dành cho những người đã hiến dâng tuổi xuân.
Thông điệp: Những âm thanh bình yên hôm nay được đánh đổi bằng biết bao hy sinh của thế hệ đi trước.


