Tiếng sáo trên đỉnh Trường Sơn
Ông Phạm Văn Định, nghệ sĩ thổi sáo, nguyên chiến sĩ Đoàn văn công Quân khu Trị Thiên (1968-1974). Với cây sáo trúc, ông đã phục vụ hàng trăm buổi diễn cho bộ đội trên khắp các mặt trận từ Quảng Trị đến Thừa Thiên. Tiếng sáo của ông đã xoa dịu nỗi nhớ nhà, tiếp thêm sức mạnh cho những người lính.
Năm 1968, chàng trai Phạm Văn Định (quê Huế) thoát ly lên chiến khu, tham gia Đoàn văn công Quân khu Trị Thiên. Với cây sáo trúc mang theo từ nhà, ông bắt đầu phục vụ bộ đội.
"Tôi chọn sáo trúc vì nó nhẹ, dễ mang theo, và tiếng sáo rất gần gũi với tâm hồn người Việt. Những đêm trăng sáng, ngồi giữa rừng, thổi những bản nhạc quê hương, tôi thấy lòng ấm lại, và các chiến sĩ cũng vậy" - ông Định nhớ lại.
Đêm diễn nhớ nhất với ông là đêm phục vụ một đơn vị sắp vào trận ở Quảng Trị. "Tôi thổi bài "Nhớ về Hà Nội". Nghe xong, nhiều chiến sĩ khóc. Họ ôm tôi, bảo: "Nghe anh thổi, chúng em nhớ nhà quá". Rồi họ lên đường, có người không trở về. Tôi vẫn nhớ ánh mắt của họ - vừa quyến luyến, vừa kiên cường" .
Có những đêm, ông thổi sáo trong bệnh viện dã chiến, cho những thương binh đang điều trị. "Tiếng sáo xoa dịu nỗi đau của họ. Có người nằm bất động, chỉ còn đôi mắt, nhưng nghe sáo, mắt họ sáng lên. Tôi thổi cho đến khi họ ngủ thiếp đi" .
Sau chiến tranh, ông Định tiếp tục theo đuổi nghệ thuật. "Tôi vẫn thổi sáo, nhưng không bao giờ quên những đêm diễn trong chiến tranh. Đó là những đêm diễn ý nghĩa nhất cuộc đời tôi, khi tiếng sáo chạm đến trái tim những người lính" .



