Tiếng Sáo Trên Đồi Cát
Đơn vị trinh sát của Bình đóng quân gần vùng đồi cát miền Trung. Mỗi chiều, khi mặt trời đỏ rực chìm xuống biển, anh lại mang cây sáo trúc ra thổi. Tiếng sáo mộc mạc vang giữa gió Lào khô nóng khiến đồng đội nhớ quê đến nao lòng.
Bình từng là con trai một gia đình ngư dân. Trước ngày nhập ngũ, cha anh dặn: “Dù bom đạn thế nào cũng đừng để lòng mình hóa đá.” Vì thế, anh giữ cây sáo như giữ lại phần dịu dàng của tuổi trẻ.
Một lần làm nhiệm vụ, tổ trinh sát rơi vào ổ phục kích. Đạn nổ dồn dập giữa đêm tối. Bình bị thương ở vai nhưng vẫn cõng đồng đội bị nặng hơn vượt qua triền cát. Khi cả tổ thoát ra an toàn, anh kiệt sức nằm lặng dưới ánh trăng.
Đêm ấy, tiếng sáo không vang lên nữa. Đồng đội ngồi quanh đồi cát im lặng đến nghẹn lòng.
Sau ngày thống nhất, người dân địa phương dựng một bia đá nhỏ nơi Bình từng ngồi thổi sáo. Những chiều gió biển thổi qua, âm thanh vi vu giữa hàng phi lao khiến người ta ngỡ như tiếng sáo năm nào vẫn còn vọng lại, nhắc nhớ về một thời tuổi trẻ đã gửi trọn cho đất nước.



