Cựu Thanh niên xung phong

Tiếng Sáo Trên Đồi Sim (5)

Ông Bùi Văn Khánh là một cựu chiến sĩ thông tin liên lạc từng công tác tại khu vực miền Trung trong những năm chiến tranh. Câu chuyện dưới đây là tác phẩm hư cấu dựa trên hình ảnh những người lính trẻ đã sống, chiến đấu và giữ gìn những giá trị đẹp đẽ của con người giữa hoàn cảnh khốc liệt.

Đồng Nai13/06/2026Sơn Ngọc My (xã Định Quán)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa xuân năm 1971, đơn vị của Khánh đóng quân trên một quả đồi phủ đầy sim tím.

Ban ngày, những người lính kéo dây điện thoại, chuyển công văn và bảo đảm liên lạc giữa các đơn vị. Ban đêm, họ thay phiên nhau trực máy dưới những căn hầm nhỏ đào sâu vào sườn đồi.

Trong đơn vị có một chiến sĩ tên Lợi, quê ở một vùng núi phía Bắc.

Lợi có tài thổi sáo rất hay.

Chiếc sáo trúc luôn được anh cất kỹ trong ba lô, bọc bằng một mảnh vải cũ.

Mỗi khi hoàn thành nhiệm vụ, anh thường ngồi trên mỏm đá cao nhất của đồi sim và thổi những giai điệu quê hương.

Tiếng sáo bay xa giữa núi rừng tĩnh lặng.

Nó khiến những người lính nhớ về gia đình, về cánh đồng, về dòng sông và những ngày tháng bình yên trước chiến tranh.

Một tối đầu tháng Tư, sau khi nhận được thư nhà, Lợi vui vẻ khoe với đồng đội:

"Mẹ bảo năm nay vườn mận sai quả lắm. Hòa bình rồi, tôi mời các cậu lên quê chơi."

Mọi người cười vang.

Ai cũng bắt đầu kể về những dự định sau chiến tranh.

Người muốn học tiếp.

Người muốn làm thầy giáo.

Người chỉ mong được trở về ăn bữa cơm cùng gia đình.

Những ước mơ giản dị ấy trở thành động lực giúp họ vượt qua gian khổ.

Ít ngày sau, đơn vị nhận nhiệm vụ khẩn cấp.

Một tuyến dây liên lạc quan trọng bị đứt sau trận pháo kích.

Nếu không khôi phục kịp thời, việc chỉ huy tác chiến sẽ gặp khó khăn.

Khánh và Lợi được cử đi sửa chữa.

Đường đi phải băng qua một sườn đồi vừa bị bom cày xới.

Cả hai làm việc liên tục từ sáng đến chiều.

Đến khi đoạn dây cuối cùng được nối xong, bất ngờ một loạt pháo rơi xuống khu vực.

Khánh bị hất văng xuống một hố đất.

Khi tỉnh lại, anh chỉ nghe thấy tiếng đất đá rơi lộp bộp.

Lợi đã dùng thân mình che cho cuộn dây liên lạc và giữ cho đường dây không bị đứt lần nữa.

Nhờ vậy, tuyến thông tin vẫn hoạt động thông suốt.

Nhưng người chiến sĩ trẻ ấy đã không còn thức dậy nữa.

Sau lễ truy điệu đơn sơ giữa rừng, đồng đội thu dọn tư trang của Lợi.

Trong ba lô vẫn còn lá thư của mẹ và chiếc sáo trúc quen thuộc.

Tối hôm đó, lần đầu tiên đồi sim không còn tiếng sáo.

Không ai nói gì.

Chỉ có gió đêm lướt qua những bụi sim tím đang nở hoa.

Nhiều năm sau hòa bình, mỗi lần trở lại nghĩa trang liệt sĩ, ông Khánh đều mang theo chiếc sáo năm ấy.

Ông không thổi được hay như người bạn cũ.

Nhưng ông vẫn đặt chiếc sáo bên bia mộ và ngồi rất lâu.

Trong ký ức của ông, tiếng sáo trên đồi sim chưa bao giờ tắt.

Nó vẫn vang lên giữa những mùa xuân yên bình của đất nước, nhắc nhớ về một thế hệ thanh niên đã gửi lại tuổi trẻ của mình cho Tổ quốc.

Ý nghĩa câu chuyện

Câu chuyện ca ngợi sự hy sinh cao đẹp của những người lính thông tin liên lạc trong thời chiến. Đồng thời, nó cho thấy rằng giữa bom đạn khốc liệt, con người vẫn giữ trong tim những ước mơ, tình yêu quê hương và niềm tin vào một ngày hòa bình. Chính những điều bình dị ấy đã làm nên sức mạnh tinh thần của cả một

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn