Cựu chiến binh

Tiếng sáo trên sườn núi (1)

Lào Cai09/05/2026Trần Văn Hữu3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong đơn vị tôi có một người lính tên Phúc, gầy gò và ít nói. Thứ khiến mọi người nhớ nhất về cậu không phải là giọng nói, mà là chiếc sáo trúc luôn buộc bên hông ba lô.

Ban đầu chúng tôi nghĩ cậu mang theo cho vui. Nhưng một buổi chiều, khi sương bắt đầu buông xuống thung lũng, Phúc ngồi trên tảng đá trước chốt và thổi một khúc sáo dài, chậm và buồn.

Âm thanh mỏng như sợi khói, bay lẫn vào sương núi.

Từ hôm đó, cứ mỗi khi trời chạng vạng, nếu tình hình yên tĩnh, Phúc lại thổi sáo. Không ai bảo ai, chúng tôi dần coi đó như một nghi thức nhỏ: kết thúc một ngày còn sống.

Một lần tôi hỏi:
“Cậu học thổi từ đâu?”

Phúc trả lời ngắn gọn:
“Ông nội dạy. Ông bảo khi nhớ nhà thì thổi sáo, gió sẽ mang nỗi nhớ đi.”

Tôi không biết gió có mang đi thật không. Nhưng mỗi lần nghe tiếng sáo, tôi thấy lòng mình dịu lại.

Một tối nọ, khi Phúc vừa thổi xong, Lâm nói đùa:
“Mai mốt hết chiến tranh, ông ra bến xe thổi sáo kiếm tiền được đấy.”

Mọi người cười. Phúc cũng cười, hiếm hoi.

“Không. Tôi về trồng ngô.”

Câu trả lời giản dị khiến cả nhóm im lặng một lúc, rồi ai cũng bật cười lần nữa.

Vài ngày sau, chúng tôi nhận lệnh di chuyển sang vị trí mới. Trận đánh diễn ra bất ngờ và dữ dội hơn tất cả những gì chúng tôi từng trải qua.

Sau khi mọi thứ lắng xuống, tôi nhận ra không còn nghe thấy tiếng sáo mỗi buổi chiều nữa.

Chúng tôi tìm lại đồ đạc của Phúc. Chiếc sáo trúc vẫn nằm trong ba lô, được bọc cẩn thận bằng một mảnh vải cũ.

Tối hôm đó, không ai nói gì. Gió thổi mạnh qua sườn núi, rít lên thành những âm thanh dài và buồn.

Tôi chợt nghĩ: có lẽ gió vẫn đang mang nỗi nhớ của Phúc đi rất xa.

Và từ đó, mỗi khi nghe tiếng gió hú qua khe đá, tôi lại tưởng như có ai đó đang thổi một khúc sáo rất dài, rất xa, trên sườn núi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn