Bài viết

TIẾNG SÁO TRÊN THÀNH CHIẾN HÀO KHE SANH

Lào Cai09/06/2026Mai Tuấn Anh (Phong Dụ Thượng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

TIẾNG SÁO TRÊN THÀNH CHIẾN HÀO KHE SANH

Nhân chứng kể lại: Bác Lê Hoài Nam (Cựu chiến binh Sư đoàn 304)

"Chiến trường Khe Sanh mùa khô năm 1968 là một biển lửa ngút trời, nơi mỗi mét đất chiến hào đều phải hứng chịu hàng vạn tấn bom đạn của giặc Mỹ. Sống và chiến đấu dưới làn mưa bom bão đạn rát mặt, cuộc sống của người lính bộ binh chúng tôi luôn cận kề với cái chết. Nhưng ngay giữa tận cùng của sự tàn khốc, cái đẹp và sự lãng mạn của tuổi trẻ vẫn ngời sáng.

Trong tiểu đội tôi có cậu lính trẻ tên văn, quê gốc ở nội thành Hải Phòng. Tài sản lớn nhất trong chiếc ba lô cóc của Văn là một cây sáo trúc nhỏ, tự tay cậu làm bằng một ống tre già nhặt được dọc đường hành quân Trường Sơn. Sau mỗi trận đánh giữ chốt, khi khói bom napan còn khét lẹt trên mặt hào, Văn lại ngồi bệt dưới góc hầm chữ A, cất lên tiếng sáo.

Giai điệu của bài hát 'Quê hương' vang lên trầm bổng, réo rắt, len lỏi qua những ụ đất cày nát, bay xa vào không gian lộng gió của thung lũng. Tiếng sáo của Văn làm dịu đi những cái cổ họng bỏng rát vì khói súng, làm vơi đi nỗi nhớ mẹ, nhớ quê hương bờ bãi của những người lính trẻ tuổi mười tám, đôi mươi. Anh em ngồi ôm súng lặng đi, thắm đượm một niềm tin sắt đá vào ngày chiến thắng.

Văn đã hy sinh vào một buổi chiều tháng 4 khi một quả đạn pháo rơi trúng ngách hào lúc cậu đang cố cứu một đồng chí thương binh nặng. Tiếng sáo thời hoa lửa của người lính trẻ Hải Phòng năm ấy tuy đã tắt, nhưng giai điệu kiên trung của nó đã hòa vào lòng đất mẹ Khe Sanh, trở thành một phần ký ức thiêng liêng đi cùng năm tháng của chúng tôi."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn