Tiếng sáo trên triền đê
Có những bản nhạc không cần sân khấu, chỉ cần một làng quê còn nhớ về những người con của mình.
Chiều nào cũng vậy, sau giờ làm đồng, cậu bé Minh lại mang cây sáo trúc ra triền đê đầu thôn Nhà Nít.
Tiếng sáo vang lên giữa những cánh đồng lúa đang thì con gái.
Người lớn bảo:
"Cứ để nó thổi. Tiếng sáo làm làng mình bớt buồn."
Đến ngày Minh đủ tuổi nhập ngũ, cậu để lại cây sáo cho em trai.
Nhiều năm sau, tiếng sáo vẫn cất lên mỗi chiều.
Không ai biết người thổi là ai.
Chỉ biết âm thanh ấy khiến cả làng nhớ về những chàng trai đã rời quê khi tuổi đời còn rất trẻ.



