Tiếng sáo trong đêm hành quân
Câu chuyện kể về một đêm hành quân của đơn vị bộ đội giữa núi rừng. Trong hoàn cảnh chiến tranh khốc liệt, tiếng sáo của một người lính trẻ đã mang lại niềm hy vọng và giúp mọi người vững tinh thần tiếp tục vượt qua gian khó.
Năm 1969, ông Đỗ Văn Thành là chiến sĩ trong một đơn vị bộ đội đang hành quân xuyên rừng để đến vị trí mới. Đêm hôm ấy trời tối, sương xuống dày và con đường rừng gập ghềnh khiến ai cũng mệt mỏi. Sau nhiều giờ đi bộ, đơn vị dừng lại nghỉ chân bên một con suối nhỏ. Mọi người ngồi tựa lưng vào gốc cây, uống chút nước rồi chuẩn bị tiếp tục lên đường. Lúc đó, một chiến sĩ trẻ tên Quang lấy từ trong túi áo ra một cây sáo tre nhỏ. Anh khẽ thổi một giai điệu quen thuộc – bài hát về quê hương. Tiếng sáo vang lên nhẹ nhàng giữa núi rừng tĩnh lặng. Tất cả mọi người đều lắng nghe. Trong khoảnh khắc ấy, ai cũng nhớ về mái nhà, cánh đồng, và những người thân đang chờ ở quê. Dù đang ở giữa chiến trường gian khổ, tiếng sáo khiến lòng họ ấm lại. Sau khi thổi xong, Quang cười và nói:
“Em mang theo cây sáo này để những lúc nhớ nhà thì thổi một chút.” Tiểu đội trưởng vỗ vai anh:
“Giữ lấy nhé, tiếng sáo của cậu làm cả đơn vị thấy nhẹ lòng hơn.” Nhiều năm sau, khi nhớ lại kỷ niệm ấy, ông Đỗ Văn Thành vẫn xúc động nói: “Trong thời hoa lửa, có những âm thanh rất giản dị như tiếng sáo tre, nhưng lại đủ sức làm ấm lòng người lính giữa núi rừng và bom đạn.”


