Tiếng Sáo Trong Đêm Rừng
Ở một bản nhỏ vùng trung du có chàng trai tên Hoàng Minh Đức, mười tám tuổi, rất giỏi thổi sáo. Tiếng sáo của Đức thường vang lên mỗi buổi chiều, khiến cả bản làng đều thích.
Ở một bản nhỏ vùng trung du có chàng trai tên Hoàng Minh Đức, mười tám tuổi, rất giỏi thổi sáo. Tiếng sáo của Đức thường vang lên mỗi buổi chiều, khiến cả bản làng đều thích.
Khi chiến tranh lan rộng, Đức tình nguyện nhập ngũ. Cây sáo tre trở thành vật quý nhất cậu mang theo.
Trong đơn vị, mỗi khi nghỉ ngơi sau những ngày hành quân vất vả, Đức lại thổi sáo. Âm thanh trầm bổng giữa rừng sâu khiến nhiều người lính nhớ nhà nhưng cũng thấy lòng nhẹ hơn.
Một đêm trước trận đánh lớn, không khí trong đơn vị rất căng thẳng. Đức lặng lẽ thổi một khúc sáo quen thuộc – khúc nhạc về quê hương.
Tiếng sáo bay qua những tán cây, hòa vào gió rừng.
Một người lính lớn tuổi nói nhỏ:
“Nghe như đang ở nhà vậy.”
Trận chiến hôm sau rất ác liệt, nhưng đơn vị của Đức đã hoàn thành nhiệm vụ. Sau này, nhiều đồng đội vẫn nhớ mãi tiếng sáo năm ấy – âm thanh giản dị nhưng mang theo niềm tin rằng họ đang chiến đấu vì một ngày đất nước yên bình.


