Tiếng sáo trong đêm sương bên dòng sông Mã
Tiếng sáo trong đêm sương bên dòng sông Mã
Tiếng sáo trong đêm sương bên dòng sông Mã
Nhân chứng kể lại: Ông Hoàng Văn Tiến (Cựu chiến binh Trung đoàn Tây Tiến, Sư đoàn 308).Những năm tháng kháng chiến chống Pháp, Trung đoàn Tây Tiến của chúng tôi hành quân lên miền Tây Bắc xa xôi, vượt qua những đỉnh núi cao mờ sương và những cánh rừng già rậm rạp hoang vu. Cuộc sống của người lính ngày ấy vô cùng gian khổ: thiếu gạo, thiếu muối, bệnh sốt rét rừng hành hạ làm tóc rụng trụi, da dẻ xanh xao. Thế nhưng, trong chiếc ba lô sờn rách của người lính Tây Tiến, bên cạnh khẩu súng trường luôn có một chỗ trang trọng dành cho cây sáo trúc.Người thổi sáo hay nhất tiểu đoàn tôi là cậu Thành, quê ở vùng đồng bằng Bắc Bộ. Thành có dáng người thư sinh, nụ cười hiền hậu và đôi bàn tay khéo léo. Mỗi khi dừng chân đóng quân bên bờ sông Mã gầm thét, giữa cái lạnh thấu xương của sương đêm núi rừng, Thành lại lôi cây sáo trúc ra khẽ thổi.Tiếng sáo của Thành lúc trầm, lúc bổng, khi thì thiết tha nhớ về mẹ già nơi quê lúa, khi lại hào hùng, rực lửa giục giã bước chân người chiến sĩ ra tiền tuyến. Nghe tiếng sáo, cái mệt mỏi sau một ngày dài băng đèo lội suối dường như tan biến sạch. Anh em chiến sĩ ngồi quây quần bên bếp lửa sàn, cùng nhau nghêu ngao hát, chia nhau điếu thuốc lào hút dở.Trong một trận đánh ác liệt đánh chiếm cứ điểm dốc bản Tây Bắc năm 1952, Thành bị trúng đạn pháo của Pháp và bị thương rất nặng. Trước khi nhắm mắt xuôi tay, cậu ấy run rẩy móc từ trong túi áo ra cây sáo trúc đã dính đầy máu, trao lại cho tôi và thào thào: "Anh Tiến ơi, cầm lấy... thổi tiếp cho anh em nghe nhé...". Tôi ôm chặt lấy Thành, nước mắt giàn giụa. Cây sáo ấy tôi vẫn giữ gìn như một báu vật suốt những năm tháng chiến tranh sau đó. Tiếng sáo bên dòng sông Mã năm nào đã trở thành linh hồn, thành biểu tượng cho vẻ đẹp lãng mạn nhưng vô cùng bi tráng của thế hệ thanh niên toàn quốc đi kháng chiến ngày ấy.



