Bài viết

Tiếng sáo trong rừng Sác

Tiếng sáo trong rừng Sác

Quảng Trị28/04/2026Lê Xuân Ngọc (Đoàn Trường Cao đẳng nghề)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Rừng Sác là vùng nước mặn, đầy cá sấu và muỗi mòng, nhưng cũng là căn cứ của những chiến sĩ đặc công thủy tinh nhuệ. Ở đó, có một tình yêu bình dị giữa anh lính đặc công tên Tùng và cô du kích địa phương tên Út.

Tùng có biệt tài thổi sáo bằng lá cây rừng. Mỗi buổi chiều tà, khi nắng xuyên qua những rễ đước chằng chịt, anh lại thổi một điệu lý quê hương để động viên tinh thần đồng đội. Út thường ngồi nghe, tay đan những chiếc giỏ tre để đựng tài liệu.

"Anh Tùng, mai mốt hết giặc, anh về quê em nuôi tôm nhé? Rừng Sác này cực quá, em chỉ muốn anh được ngủ một giấc không có tiếng trực thăng." – Út nói, mắt nhìn ra dòng nước đỏ ngầu phù sa.

Tùng cười, hàm răng trắng bóng trên khuôn mặt sạm đen vì nắng gió: "Anh sẽ về, nhưng em phải dạy anh cách chèo xuồng ba lá cơ, anh chỉ quen bơi lặn thôi."

Trận càn quy mô lớn của địch đổ bộ vào rừng Sác. Để bảo vệ căn cứ, Tùng và tổ đặc công phải dùng mình làm mồi nhử để kéo tàu chiến địch ra xa. Trước khi đi, anh bẻ một cành lá đước, thổi một khúc nhạc ngắn ngủi tặng Út. Đó là "lệnh hành quân" của riêng anh.

Tiếng nổ vang trời. Những tàu chiến của địch bốc cháy rừng rực trên sông. Tùng đã hoàn thành nhiệm vụ nhưng anh không bao giờ quay lại để học chèo xuồng ba lá nữa. Út vẫn ở lại rừng Sác, vẫn chèo xuồng qua những rạch dừa nước. Mỗi khi gió thổi qua tán lá tạo nên những âm thanh vi vu, cô lại dừng chèo, khẽ mỉm cười như thể vẫn nghe thấy tiếng sáo lá năm nào đang gọi mình trở về.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn