Cựu Thanh niên xung phong

Tiếng sáo trúc bên bến phà Long Đại

Giữa những ngày bom đạn ác liệt ở bến phà Long Đại, tiếng sáo trúc của một người lính trẻ đã trở thành niềm an ủi, tiếp thêm nghị lực cho đồng đội. Một đêm bên dòng sông Long Đại đã để lại trong lòng ông Đỗ Văn Hòa ký ức sâu sắc về tình đồng chí, tinh thần lạc quan và khát vọng hòa bình của thế hệ thời hoa lửa.

Khánh Hòa17/06/2026Trương Tâm Đan (Chi đoàn thôn Đồng Xuân)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1971, ông Đỗ Văn Hòa cùng đơn vị công binh làm nhiệm vụ sửa chữa cầu đường, bảo đảm cho các đoàn xe vượt qua bến phà Long Đại an toàn. Đây là một trọng điểm đánh phá ác liệt, máy bay địch thường xuyên xuất hiện, khiến anh em phải làm việc cả ngày lẫn đêm.

Trong đơn vị có chiến sĩ Nguyễn Văn Khang, quê ở Phú Thọ, mới ngoài hai mươi tuổi. Khang mang theo một cây sáo trúc do cha tự tay làm tặng trước ngày lên đường nhập ngũ. Mỗi khi công việc tạm ngơi, anh lại thổi những khúc dân ca quê hương, khiến cả đơn vị vơi đi nỗi nhớ nhà.

Một đêm tháng Chín, sau nhiều giờ khẩn trương khắc phục đoạn đường vừa bị bom đánh hỏng, anh em tranh thủ nghỉ bên mép sông. Trời tối đen như mực, chỉ có ánh đèn dầu leo lét trong căn hầm dã chiến.

Bất chợt, tiếng sáo của Nguyễn Văn Khang cất lên giữa màn đêm yên tĩnh. Giai điệu bài dân ca "Lý cây đa" nhẹ nhàng lan theo dòng nước. Những người lính vừa trải qua hiểm nguy đều lặng im lắng nghe.

Ông Hòa nhớ lại:

“Tiếng sáo ấy làm chúng tôi quên đi mệt mỏi. Có người nhắm mắt nhớ đến mẹ già ở quê, có người nhớ người vợ trẻ vừa cưới. Giữa chiến tranh, âm thanh ấy quý giá hơn bất cứ món quà nào.”

Đúng lúc đó, còi báo động vang lên. Máy bay địch xuất hiện. Cả đơn vị lập tức vào vị trí chiến đấu và trú ẩn. Sau đợt oanh tạc, mọi người quay trở lại công việc. Điều đầu tiên ông Hòa nghe thấy là tiếng Khang cười:

– May quá, cây sáo vẫn còn nguyên. Đêm mai tôi lại thổi cho các anh nghe!

Tiếng cười ấy khiến cả đơn vị bật cười theo. Công việc lại tiếp tục dưới ánh trăng khuya.

Sau ngày đất nước thống nhất, ông Đỗ Văn Hòa trở về quê hương. Nhiều năm sau, trong buổi gặp mặt đồng đội cũ, ông gặp lại Nguyễn Văn Khang. Người chiến sĩ năm nào vẫn giữ cây sáo trúc cũ, dù màu tre đã ngả vàng theo thời gian.

Ông Hòa xúc động kể:

“Chiến tranh đã qua đi, nhưng tiếng sáo bên bến phà Long Đại vẫn còn vang trong ký ức tôi. Nó nhắc tôi nhớ về những người đồng đội đã cùng nhau sống, chiến đấu và giữ vững niềm tin vào ngày hòa bình.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn