Tiếng sáo trúc trên đỉnh núi mờ sương
Nhập ngũ năm 1985, bác Trương Văn Pắn (sinh năm 1963) mang theo một cây sáo trúc tự vót từ rừng vầu Tân Tiến. Ở chức vụ Binh nhất - Chiến sĩ, những ngày trực chốt trên đỉnh núi Nậm Ngòa mờ sương, tiếng sáo của bác đã trở thành "món ăn tinh thần" cho cả trung đội.
Có những đêm trăng sáng trên cao điểm, tiếng sáo vang lên lẩn khuất trong mây trời biên giới, lúc trầm lúc bổng như lời nhắn gửi tới người thương. Đồng đội của bác, nhiều người đã rơi nước mắt khi nghe tiếng sáo ấy vì nhớ mẹ, nhớ quê. Tiếng sáo của bác Pắn không chỉ là âm nhạc, mà là liều thuốc tinh thần giữ vững niềm tin cho những người lính trẻ nơi tuyến đầu.


