Bài viết

Tiếng Sóng Gầm Bên Dòng Hậu Giang: Khúc Tráng Ca Bẻ Gãy Gọng Kìm

Hưng Yên30/12/2025Nguyễn Thị Ngoan (Trường TH và THCS Tây Đô)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tiếng Sóng Gầm Bên Dòng Hậu Giang: Khúc Tráng Ca Bẻ Gãy Gọng Kìm

Bầu trời Sóc Trăng những ngày ấy không chỉ có mây trắng và nắng vàng. Nó đặc quánh mùi thuốc súng và tiếng gầm rú của những chiếc máy bay trực thăng "chuồn chuồn" lượn lờ như những con thiêu thân khát máu. Sông Hậu, vốn dĩ hiền hòa là thế, nay lại trở thành một chiến trường đầy cạm bẫy. Kẻ thù, với hỏa lực vượt trội và tham vọng bình định vùng ven sông, đã tung ra một chiến dịch càn quét quy mô lớn nhằm chặt đứt con đường tiếp tế, cô lập các vùng căn cứ kháng chiến của ta.

Ở căn cứ địa ven sông, không khí khẩn trương bao trùm. Dưới những rặng dừa nước rậm rạp, các chiến sĩ Tiểu đoàn Phú Lợi cùng lực lượng địa phương quân đang lặng lẽ kiểm tra từng khẩu súng, từng quả lựu đạn. Những khuôn mặt trẻ măng nhưng ánh mắt rực lửa quyết tâm. Họ biết rằng, sắp tới không chỉ là một trận đánh, mà là một cuộc thử thách sinh tử để bảo vệ từng tấc đất, từng xóm nhỏ. Người chỉ huy trưởng, với tấm bản đồ đã sờn rách trong tay, khẽ nhìn ra dòng sông đang cuộn sóng. Ông hiểu rõ: kẻ thù mạnh về cơ động và hỏa lực, nhưng ta có thế trận lòng dân và sự hiểm trở của vùng sông nước Cửu Long.

Tiếng pháo từ các hạm đội trên sông bắt đầu dội vào các xóm ấp. Đất đá tung tóe, khói đen bốc cao ngùn ngụt. Cuộc càn quét bắt đầu. Kẻ thù chia làm nhiều mũi, dùng tàu đổ bộ và trực thăng vận nhằm tạo thế gọng kìm bao vây. Chúng tin rằng với sức mạnh áp đảo, "lực lượng Việt Cộng" sẽ nhanh chóng bị nghiền nát. Nhưng chúng đã lầm. Từng bụi rậm, từng gốc dừa, từng con rạch nhỏ đều trở thành một pháo đài.

Khi những chiếc tàu sắt đầu tiên của địch vừa chạm mũi vào bờ kênh, một tiếng nổ xé lòng vang lên. Mìn định hướng! Cả một mảng sườn tàu bốc cháy. Từ trong các hầm bí mật và những lùm cây ven rạch, đạn trung liên băm nát mặt nước. Tiếng hô "Xung phong!" vang dội cả một góc trời, át cả tiếng gầm rú của động cơ. Các chiến sĩ của ta, vốn đã quá quen thuộc với địa hình bùn lầy, thoắt ẩn thoắt hiện như những bóng ma, khiến kẻ thù hoang mang tột độ. Chúng nã đạn xối xả vào những khoảng không vô định, trong khi những tay súng bắn tỉa của ta lại chọn lọc từng mục tiêu một cách chuẩn xác.

Trận chiến càng về trưa càng trở nên khốc liệt. Nắng dội xuống đầu như thiêu như đốt, nhưng máu nóng của người chiến sĩ còn nóng hơn thế. Tại một chốt chặn quan trọng ven sông, một tiểu đội của ta đã đẩy lùi hàng chục đợt tấn công của đối phương. Khi đạn đã cạn, họ dùng lưỡi lê, dùng báng súng, và thậm chí là dùng đôi tay trần để giáp lá cà với giặc. Hình ảnh người chiến sĩ trẻ tuổi, thân mình đầy máu nhưng vẫn kiên cường đứng vững trên công sự, tay lăm lăm quả lựu đạn cuối cùng, đã trở thành biểu tượng bất tử cho ý chí "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".

Trong khi đó, ở phía sau hậu phương, những bà mẹ Sóc Trăng, những cô gái giao liên vẫn bất chấp hiểm nguy, chèo xuồng dưới làn mưa đạn để tiếp tế cơm nắm, nước uống và chuyển thương binh về tuyến sau. Sự gắn kết giữa quân và dân như dòng nhựa sống chảy trong huyết quản của cuộc kháng chiến. Chính tình yêu quê hương, xóm làng đã tiếp thêm sức mạnh vô song để những con người bình thường trở thành những anh hùng.

Kẻ thù bắt đầu nao núng. Những gọng kìm vốn định siết chặt lấy vùng căn cứ nay lại bị bẻ gãy từng mảng một. Các đợt đổ quân bằng trực thăng liên tục bị đánh bật ngay từ khi chưa kịp chạm đất. Những chiếc "tàu rà" trên sông trở thành những chiếc quan tài sắt dưới sức công phá của súng không giật (DKZ) và lựu đạn tự chế. Chỉ huy địch lúng túng, chúng không hiểu tại sao một lực lượng được trang bị thô sơ lại có thể đứng vững và phản công mạnh mẽ đến thế trước hỏa lực của "tân binh khí" Mỹ.

Khi bóng chiều tà dần buông xuống, nhuộm đỏ cả dòng sông Hậu, tiếng súng bắt đầu thưa dần. Kẻ thù buộc phải rút quân trong sự thảm bại, bỏ lại xác xe, xác tàu và vô số trang thiết bị quân sự. Chiến dịch càn quét ven sông Hậu – niềm kiêu hãnh về sức mạnh quân sự của chúng – đã tan thành mây khói. Sóc Trăng lại trở về với vẻ tĩnh lặng hào hùng của nó.

Chiến thắng Sóc Trăng không chỉ là một trận thắng về mặt quân sự đơn thuần. Nó là lời khẳng định đanh thép rằng: không một vũ khí tối tân nào có thể khuất phục được lòng yêu nước và ý chí độc lập của một dân tộc. Nó bẻ gãy ý đồ "bình định" của kẻ thù, giữ vững vùng căn cứ lòng dân, tạo đà cho những cuộc tấn công lớn hơn về sau. Những người con đã ngã xuống bên dòng Hậu Giang ngày ấy, máu của họ đã hòa vào phù sa, làm xanh thêm những cánh đồng dừa, làm thắm thêm sắc đỏ của lá cờ Tổ quốc.

Hôm nay, đứng bên bờ sông Hậu lộng gió, nghe tiếng sóng vỗ rì rào vào mạn thuyền, ta như vẫn nghe thấy âm hưởng của trận đánh năm nào. Câu chuyện về trận đánh Sóc Trăng bẻ gãy cuộc càn quét ven sông Hậu sẽ mãi là một trang sử vàng, một bài học về nghệ thuật chiến tranh nhân dân, và là niềm tự hào của bao thế hệ người dân vùng đất Tây Nam Bộ. Dòng sông vẫn chảy, thời gian vẫn trôi, nhưng khí tiết của những ngày rực lửa ấy sẽ còn mãi với non sông.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn